Phó Tư Niên giới thiệu với Giang Đường: “Đường Đường, đây là cán bộ Trịnh của phòng tuyên truyền. Cán bộ Trịnh, đây là vợ Giang Đường và các cháu.”
“Chào cán bộ Trịnh ạ.”
Giang Đường mỉm nhẹ nhàng, lịch sự.
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt thông minh lanh lợi, theo gặp bao nhiêu cô dì chú bác trong khu tập thể nên dạn dĩ lắm, thấy lạ là chào ngay.
“Cháu chào bác Trịnh ạ~”
“Chào các cháu, chào các cháu.” Trịnh Quốc Sinh công tác tuyên truyền, sinh đôi sinh ba bà hùng ông gặp nhiều nhưng long phượng t.h.a.i vạn một thế thì hiếm thấy thật, ông chớp mắt, đẩy gọng kính cho kỹ.
Nhìn hai đứa trẻ bố chúng, Trịnh Quốc Sinh công nhận gen của trai tài gái sắc đúng là cực phẩm, bao nhiêu nét dồn hết con cái.
Về phần Giang Đường, Trịnh Quốc Sinh :
“Đồng chí Giang thì danh lâu, cả quân khu ai chẳng vợ đoàn trưởng Phó đến theo quân, tin đồn bay khắp nơi . còn đồng chí Giang tài năng xuất chúng, thi tuyển phòng nghiên cứu thứ hai cơ mà. Đồng chí Giang , tin tưởng năng lực của cô, nếu cô hứng thú thì đợi đợt tuyển của phòng tuyên truyền chúng , cô cứ đến thử sức nhé.”
Trịnh Quốc Sinh đang toan tính trong đầu, phòng tuyên truyền chỉ cần lách giỏi mà còn cần ngoại hình ưa để tuyên truyền cho thuyết phục.
Giang Đường hội tụ đủ cả hai yếu tố, một việc của hai , quá hời!
Ông còn sang với hiệu trưởng Lữ: “Hiệu trưởng Lữ, đồng chí Giang giỏi lắm đấy, cả tiếng Anh lẫn tiếng Nga, trường ông mà thiếu giáo viên ngoại ngữ thì cân nhắc cô nhé.”
Hiệu trưởng Lữ xong mắt sáng rực lên, ngờ cô gái trẻ bản lĩnh đến thế.
Thấy Trịnh Quốc Sinh khen Giang Đường hết lời, sắc mặt Diệp Vân Thư ngày càng khó coi.
Thấy Trịnh Quốc Sinh lờ tịt , Diệp Vân Thư chen ngang, tự giới thiệu:
“Chào đoàn trưởng Phó, chúng gặp , kịp giới thiệu chính thức. Em tên là Diệp Vân Thư.” Nói xong, cô đưa tay về phía Phó Tư Niên.
Lúc nãy Trịnh Quốc Sinh và Giang Đường chào hỏi cũng bắt tay xã giao.
Lần Diệp Vân Thư thận trọng hơn, dám giở trò ôm ấp như ở thao trường nữa, chỉ cần bắt tay Phó Tư Niên thôi cũng đủ .
Miễn là tiếp xúc cơ thể, cô thể hút vận khí từ !
Chỉ cần hút đủ vận khí, cô nhất định sẽ vượt mặt Giang Đường.
Dù xảy bao nhiêu chuyện, Diệp Vân Thư vẫn cho rằng thua Giang Đường vì kém tài mà là do vận khí kém hơn.
Cô luôn đổ cho vận may.
Bàn tay trắng nõn thon dài cứ thế lơ lửng mặt Phó Tư Niên giữa bao nhiêu .
Diệp Vân Thư dùng áp lực đám đông ép Phó Tư Niên giữ phép lịch sự mà bắt tay cô .
Giang Đường , thầm đảo mắt khinh bỉ, gặp bao nhiêu còn giới thiệu cái nỗi gì, chiêu trò của Diệp Vân Thư cũ rích quá .
Cô cứ tưởng Phó Tư Niên khó mà tránh .
Ai ngờ...
Phó Tư Niên chẳng thèm cúi đầu, coi bàn tay lơ lửng của Diệp Vân Thư như khí, coi lời cô như gió thoảng bên tai, gật đầu chào Trịnh Quốc Sinh và hiệu trưởng Lữ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-hon-5-nam-khong-gap-my-nhan-dat-con-den-doanh-trai-tim-chong/chuong-96-em-gai-nay-xinh-qua.html.]
“Vợ chồng đầu đến trường còn tham quan tìm hiểu xung quanh một chút, xin phép .”
Thái độ lạnh nhạt đến mức phũ phàng của Phó Tư Niên đối với Diệp Vân Thư khiến cả Trịnh Quốc Sinh và hiệu trưởng Lữ đều bất ngờ, trố mắt vợ chồng họ rời .
Hai đàn ông đầy ẩn ý, đều là lớn cả , chẳng ai buồn liếc Diệp Vân Thư đang quê độ cũng lờ tịt như Phó Tư Niên.
“Khụ khụ.” Hiệu trưởng Lữ ho khan chữa ngượng: “Đồng chí Diệp, đồng chí Lâm, dẫn hai cô tham quan trường học nhé.”
Diệp Vân Thư rụt tay về, siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, trong lòng tức tối vô cùng.
Nhất là khi thấy Phó Tư Niên tránh cô như tránh tà nhưng nắm c.h.ặ.t t.a.y Giang Đường như khoe khoang tình cảm với cả thế giới.
Diệp Vân Thư nghiến răng ken két.
Nghe bảo tham quan trường, cô theo phản xạ về hướng Phó Tư Niên rời .
Hiệu trưởng Lữ vội nhắc: “Không hướng đó, bên đó là lớp mẫu giáo. Trường tiểu học từ lớp 1 đến lớp 5 ở bên cơ, mời hai đồng chí lối , các cô phụ trách dạy nhạc cho khối tiểu học mà.”
Sắc mặt Diệp Vân Thư càng thêm đen sì nhưng một đoạn, cô bỗng nảy một kế.
Cô mỉm hỏi hiệu trưởng Lữ: “Hiệu trưởng Lữ, lớp mẫu giáo giờ âm nhạc ạ?”
“Không ... các cháu còn nhỏ quá, cần thiết.”
“Hiệu trưởng Lữ, việc bồi dưỡng năng khiếu âm nhạc bắt đầu từ khi còn nhỏ. Các cháu nhỏ đang ở độ tuổi tò mò nhất về âm nhạc, em nghĩ lớp mẫu giáo cũng nên giờ nhạc. Không cần đưa chương trình chính khóa ạ, chỉ cần em thời gian rảnh, em sẵn lòng qua đó...”
Nghe những lời đầy nhiệt huyết của Diệp Vân Thư, hiệu trưởng Lữ gật gù... cũng lý đấy chứ.
Phó Tư Niên dắt tay Giang Đường về phía , Triều Triều dắt tay Nguyệt Nguyệt lon ton theo .
Giang Đường liếc Phó Tư Niên, với thái độ của , chắc Diệp Vân Thư tức nổ phổi mất.
Phó Tư Niên sang: “Nhìn gì thế? Mặt dính gì ?”
“Dính chút đồ đấy.” Giang Đường gật đầu, tít mắt. Thấy nhíu mày định đưa tay lên lau, cô nhanh nhảu bồi thêm câu : “Phó Tư Niên, lúc nãy trai lắm đấy.”
Phó Tư Niên ngẩn .
Mấy câu thả thính kiểu ở hiện đại thì xưa như diễm nhưng với đàn ông “ngầm” thập niên 70 như thì sức sát thương cực lớn!
Tim Phó Tư Niên đập thình thịch.
Nếu Giang Đường bồi thêm vài câu kiểu “Anh chạy trong tâm trí em cả ngày ” chắc tim nổ tung mất.
Giang Đường điểm dừng, trêu nữa, xung quanh trẻ con lau chau ba bốn tuổi, ai phát “cơm ch.ó” cho trẻ con bao giờ.
“Cậu là ai thế? Tớ gặp bao giờ.”
“Cậu là học sinh mới ? Em gái xinh quá, tớ cũng nắm tay em .”
“Cô Hạ ơi, con cùng bàn với em gái mới đến...”
Cô Hạ là giáo viên phụ trách lớp mẫu giáo, vội vàng định trật tự: “Vào lớp nào, các bạn nhỏ lớp hết , chạy lung tung nữa, về chỗ ngay.”
Trông trẻ con đúng là nghề vất vả nhất trần đời.
Mãi cô Hạ mới lùa đám vịt con chuồng, thấy Phó Tư Niên và Giang Đường: “Hai vị là... đoàn trưởng Phó và đồng chí Giang ạ?”