“Không, bức ảnh nào của ông cả cũng ông nghề gì, chỉ thể hình dung dáng vẻ của ông . nghĩ ông thậm chí còn để cho chúng một bức ảnh, cột trong hồ sơ của cũng xóa thông tin của ông , ông cũng thể tìm thấy ông , thì chắc chắn ông việc gì đó quan trọng , thì đừng điều tra ông nữa. Có lẽ ông vẫn còn sống, cũng thể ông c.h.ế.t. Nếu ông c.h.ế.t , những liên quan chắc chắn sẽ đến nhận t.h.i t.h.ể. Nếu ông còn sống, khi chúng tìm kiếm ông thì sẽ chỉ gây thêm rắc rối cho ông mà thôi. đoán là ông vẫn còn sống, gây rắc rối cho ông , chỉ hy vọng ông thể sống . "
Cô thực sự hy vọng rằng Tống Chi Nghiêu vẫn còn sống.
Cô cũng từng hỏi Mục Cảnh An về ba của .
Khi bọn họ kết hôn, đều điều tra ba cô.
Chắc chắn Mục Cảnh An , nhưng Mục Cảnh An rằng điều tra hồ sơ của ba cô.
Nếu ngay cả hồ sơ xin di vật của cô cũng xóa thì cô nghĩ công việc của ba cô chắc hẳn đặc thù. Vì dù , ai cũng thể xóa hồ sơ trong quân đội. Mẹ cô cũng là bà với ba cô quen do xem mắt, cho nên ở căn cứ Lực lượng quân Thành Sơn nhất định ba cô.
Thậm chí ở quân khu phía Nam cũng cô, nhưng ai cho cô , điều đó nghĩa là những điều cô thể .
Nếu là như thì cô cũng cần thiết tìm hiểu, cô chỉ hy vọng thế giới song song sẽ ngày càng trở nên yên bình giống như thế giới cô sống ở kiếp , cô thể tung tích của Tống Chi Nghiêu càng sớm càng .
Mỗi nghĩ đến điều , cô đều cảm thấy ngột ngạt, gia đình quá t.h.ả.m .
Lại nghĩ đến Thẩm Vệ Trung là duy nhất của đồng chí Hạ Cẩn, ông cũng hận thù sâu sắc với đồng chí Hạ Tấn nên cô lấy những bức thư và album ảnh cô mang theo : “Đây là những bức thư gửi về hàng năm. Đây là vài tấm ảnh của và bà , ngài xem xem"
Thẩm Vệ Trung nhận lấy và mở , Tống Thanh Ninh tiếp: “Đây là bức ảnh của năm tuổi, lúc đó còn thể chụp ảnh, điều chứng tỏ cuộc sống . Đây là bức ảnh chụp khi chín tuổi và vẫn còn một đôi giày da nhỏ để . Phía là ảnh của ..."
Cô chỉ từng một, rõ với ông rằng nguyên chủ vẫn , cần cảm thấy áy náy bù đắp gì cả. Dù cô nguyên chủ, nên dù áy náy bù đắp thì cũng bù đắp cho nguyên chủ .
Tuy nhiên, khi Nhị Cẩu đang bất tỉnh cảm nhận suy nghĩ của cô, nó đột nhiên : "Cô bao giờ nghĩ rằng nguyên chủ thể là em, em cũng là nguyên chủ. Em rằng đây là thời gian và gian song song"
Tống Thanh Ninh sửng sốt, nhưng hiện tại lúc hỏi chuyện đó.
Mạnh Hướng Hồng và Mạnh Xuân Phong đang xem ảnh, còn Mục Cảnh An đang rót cho mấy họ.
Lúc Mạnh Hướng Hồng đột nhiên nghĩ tới điều gì đó: “Nếu như ba cháu mất tích năm cháu chín tuổi, còn em trai cháu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-hon-ngot-ngao-quan-tau-duoc-nuong-chieu/chuong-134.html.]
Đứa bé vẻ mới chỉ bốn năm tuổi.
Tống Thanh Ninh bà , kiên định : “Thằng bé là em trai ruột của !"
Mạnh Hướng Hồng sửng sốt, nhưng nhanh cũng bình tĩnh .
"Được , thằng bé cũng là cháu trai của bác và Lão Thẩm" bà nhiệt tình nắm lấy tay Tống Thanh Ninh, hỏi: "Cháu gái của bác, cháu chịu nhận bác ?"
Khi bà hỏi, Thẩm Vệ Trung và Mạnh Xuân Phong đồng thời sang, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Mạnh Xuân Phong cũng liếc Mục Cảnh An, ôi, mạnh mẽ to cao thế thể sẽ gọi là họ, đúng là kích động quá !
Thẩm Vệ Trung đột nhiên nghĩ tới, mặc dù Thẩm gia vẫn luôn tìm kiếm nàng, nhưng vẫn tìm cô, cũng từng chăm sóc cô, lúc đột nhiên ông đề nghị nhận cô, ông sợ cô sẽ tâm lý phản kháng.
Anh lập tức thêm: "Chuyện tùy cháu quyết định, nếu nhận thì cứ nhận. tóm , từ nay về các bác sẽ thường xuyên đây thăm cháu."
Mạnh Hướng Hồng liếc ông một cái.
Tống Thanh Ninh mỉm : “Được."
Cô ở trò chuyện thêm một hồi, đến gần mười giờ, cô dậy chào tạm biệt.
“Đã trễ , thủ trưởng Thẩm và bác sĩ Mạnh nên nghỉ ngơi sớm . Nếu vội thì ở đây chơi vài ngày cũng , phong cảnh nơi tệ ."
Hồi nãy cô của Mạnh Xuân Phong cũng là quân y, ba thì đang là sư đoàn trưởng.
Thẩm Vệ Trung : “Không thể chơi bời , chúng phép rời quá lâu, ngày mai chúng sẽ đến căn cứ quân ở Thành Sơn đó về tỉnh Trăn. Về chuyện của ba cô, tôn trọng ý kiến của cô, cô điều tra tiên sẽ tra xét.
Thành Sơn cách Giang Thành xa, chỉ mất mấy tiếng lái xe là đến.
Tống Thanh Ninh: “Được thôi, chừng nào về, sẽ tới tiễn “Ừ, Xuân Phong con tiễn họ ."