Món quà cuối cùng——
Cô mở túi tìm thấy một chiếc khăn tay kẻ sọc xanh trắng, một chiếc khăn tay màu xanh hồ với các cạnh gợn sóng.
Cô chạm chiếc đũa cắm đầu quả bóng, cách thành viên nữ trong đội đều thắt b.í.m, cô nghĩ tết tóc phiền phức nên chỉ kéo và nhét .
Sao nghĩ đến việc tặng cái , lẽ nào còn thấy tóc của cô? Cô chợt nhớ đến ngày cô dạy cho vợ Tam Thuận một bài học, khi rời , cô luôn cảm thấy lưng một bóng lưng, chẳng lẽ là ?
Cô tờ giấy, tinh nghịch, lấy giấy b.út cho Mục Cảnh An, xong cho ống tre cầm ngoài.
“Mãn Thương, chú cháu ở nhà gì ?”
Mãn Thương ăn xong môi đầy mỡ: “Buổi sáng chú tiễn chú Lục, khi về thì thư cho thím, buổi chiều cháu cũng rõ. Thím, xong ?”
“Viết xong , đây.” Sau đó lấy một đồng tiền: “Cháu vất vả chạy việc vặt cho bọn thím, đây là phí chạy vặt cho cháu.”
Chỉ một xu thôi, Mục Thương cũng , nhưng chú đồng ý đưa túi quân dụng cho nhóc .
Làm thể tham lam thế chứ?
Cậu nhóc quả quyết lắc đầu: “Dì , giúp đỡ khác là việc mà cháu nên , đòi tiền công của dì chứ? Sao cháu thực dụng thế ?”
Cậu nhóc cầm đồ rời , sống lưng thẳng tắp, dường như quanh nhóc đang tỏa ánh sáng vàng rực rỡ.
Tống Thanh Ninh: “ …”
“Này, cháu chờ , dì mang chút thịt khô* cho chú cháu .”
Tống Thanh Ninh trong nhà tìm ba chiếc túi lấy ba phần thịt khô bỏ .
“Một túi đưa bà nội, một túi là của chú, một túi là của cháu đấy.”
Ánh sáng vàng của Mục Thương đột nhiên biến mất.
Sau khi do dự và đắn đo thì nhóc : “Thật thì thực dụng cũng , đúng dì? Cháu cảm ơn dì.”
Cậu nhóc cầm lấy mấy chiếc túi chạy .
Chị em nhà họ Tô phá lên, đứa cháu Mục Thương buồn quá .
Nói đến nhà họ Mục thì Mục Cảnh An đang hướng dẫn may quần áo. Sáng nay tặng quà, ngoài chiếc khăn tay thì còn mua một mảnh vải nhung đỏ và một đôi giày da ở Cung Tiêu Xã trong huyện.
Mục Cảnh An: “Mẹ vẽ giống với cổ áo sơ mi , rộng hơn một chút. Váy dài lộ mắt cá chân. Vòng eo rộng thêm một chút, rộng nữa, . Thắt lưng dài, khi buộc thì vẫn thể chạm đến chân váy. Phía … Được , phía thì xẻ tà nhỏ nhỏ, , thế!”
Hứa Thúy Lan giận .
Bà đập một phát lên bàn, tức giận trợn mắt : “Mày c.ú.t cho ! Lúc thì thế, lúc , mày thấy phiền hả? Có giỏi thì , mau mau , để đây xem mày thể cái gì!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-hon-ngot-ngao-quan-tau-duoc-nuong-chieu/chuong-17.html.]
Thật sự là bà tức c.h.ế.t mất!
Sau khi Mục Thương thì thằng nhóc con lập tức nhờ bà váy cho Tiểu Ninh, là mặc ngày cưới.
Thời tiết tháng 4 mặc váy gì chứ, đều chỉ mặc váy mùa hè thôi, nhưng dù cũng bắt bà mặc nên bà cũng gì.
Hơn nữa đây là hành động yêu thương vợ của con trai bà nên bà ý.
Mà đừng phiền bà chứ, bà chỉ đồ bình thường, là công nhân trong xưởng may nên nào nhiều kiểu dáng.
Làm phiền thì thôi , mày đừng yêu cầu nhiều như chứ?
Chỉ chiếc váy mà bà sửa ba đấy.
Mục Cảnh An: “Mẹ xem , sốt ruột thế? Không là do tay con tàn , nếu tay con lành thì cần nhờ ?”
Hứa Thúy Lan: “!!!”
Con dâu cả nhà họ Mục một bên xem kịch, , ở ngoài là giỏi thế nào thì về nhà vẫn mắng thôi!
Cảnh An cũng giỏi thật đấy, đ.á.n.h giặc “Thêu thùa”, còn quần áo phụ nữ thế nào mới là .
Mục Cảnh An : “Mẹ xong quần áo con thì con đưa 10 đồng.”
Hứa Thúy Lan hừ một tiếng: “20 đồng.”
Mục Cảnh An: “15 đồng.”
Hứa Thúy Lan đổi sắc mặt ngay: “Sớm thế ! Vừa nãy con xẻ tà nhỉ? Nói .”
Mục Cảnh An: “ …” Anh ngay mà.
Rất nhanh đó sửa xong, con dâu cả nhà họ Mục ngó đầu xem, quần áo thật.
Lúc Mục Thương cũng về đến nhà.
Cậu nhóc cửa ồn ào : “Bà ơi, bà nhỏ ? Bà Hai lén ở chân tường nhà .”
Bà Hai mà nhóc nhắc đến chính là vợ của em trai ruột Mục Trọng Xuân của ông nhóc.
Từ nhỏ thì bà Hai với Hứa Thúy Lan xích mích, thường so sánh với , so về gia cảnh, về điểm , về thành tích, về công việc của con cái, chỉ cần là thứ thể so thì đều so sánh.
Hứa Thúy Lan thế thì ném b.út, bà ở chân tường nhà một tràng dài:
“Một , giống như ông nội , đúng là âm hồn tán, v.ô. .l.i.ê.m. .s.ỉ. Ngày qua ngày trong nhà hai công thật là tuyệt vời ? Trong nhà chỗ để , cứ ở chân tường nhà khác nhỉ, chờ c.h.ế.t ? Thật là đường lâu, loại gì cũng gặp, từng gặp t.r.ộ.m tiền t.r.ộ.m , nhưng bao giờ thấy lén. Chắc đang chờ xong để khi gặp Diêm Vương kể cho Diêm Vương đây mà…”