Cháu gái đối với bà tuy rằng quan trọng, nhưng quan trọng đến mấy cũng bằng bản bà .
Bà hiện tại cuộc sống sung túc thế đều là nhờ chồng bà là Chính ủy, nếu ly hôn thì bà sẽ trắng tay.
Vương Cầm Cầm nhíu c.h.ặ.t mày: “Tại ạ?” Sao như thế nữa !
Đây là thứ hai.
Lần cô cô cũng bảo sẽ giới thiệu cho cô một sĩ quan ưu tú, kết quả liền bảo đàn ông nộp báo cáo kết hôn.
Lần là cái gì nữa đây? Tần Triệu Bạch cũng sắp kết hôn ?
Vương Phượng Anh trầm mặc một lát, bà tổng thể toạc là dượng cháu cảm thấy cháu xứng với nên chịu mối .
“Trong bộ đội trai tráng ưu tú nhiều lắm, cháu cứ từ từ mà chọn.”
“Chủ nhật chẳng hoạt động giao lưu kết bạn , duyên phận của cháu ở buổi ái hữu hội .”
Chạng vạng tối, Cố Vân Trạch về đến nhà.
“Hôm nay chị dâu Vương tới tìm em ?”
Chillllllll girl !
Diệp Cẩm Lê chút ngạc nhiên: “Anh ?” Cô đang định kể chuyện với đây.
Cố Vân Trạch ừ một tiếng: “Điền Chính ủy với .”
Anh cau mày, giữa trán hiện lên vài phần áy náy: “Em chịu ủy khuất .”
Diệp Cẩm Lê ngược quá để tâm chuyện : “Em cũng chẳng cả, mắng là bà , xin cũng là bà .” Cô từ đến nay giận là xả ngay tại chỗ, tuyệt đối sẽ cho bản cơ hội hối hận.
“ mà thấy em quá đáng ?” Dù Vương Phượng Anh cũng là vợ của lãnh đạo .
Tuy cô hỏi như , nhưng nếu Cố Vân Trạch thật sự dám bảo cô quá đáng, cô sẽ lập tức trở mặt ngay.
Cố Vân Trạch giọng điệu kiên định, mang theo chút thể nghi ngờ: “Đương nhiên là , bất luận đối mặt với ai, đều hy vọng em đặt bản lên vị trí ưu tiên hàng đầu.”
Cơm nước xong, Diệp Cẩm Lê khoe với Cố Vân Trạch thành quả lao động hôm nay của .
“Thế nào?”
Cô cầm một cái gối ôm bắt Cố Vân Trạch ôm lòng. “Có thoải mái ?”
Cố Vân Trạch nắn nắn: “Ừ, quả thực êm, tay vợ khéo thật đấy.”
Diệp Cẩm Lê: “Em còn cải tạo hai cái mũ rơm nữa .” Nói Diệp Cẩm Lê lấy mũ rơm đội lên đầu .
Chiếc mũ rơm đơn điệu bình thường Diệp Cẩm Lê đính thêm hai vòng ren trắng, ch.óp mũ còn điểm xuyết hoa lụa màu hồng nhạt, phối với váy mặc hàng ngày trông xinh.
Cố Vân Trạch chìa tay : “Thế còn của ?”
Lông mi Diệp Cẩm Lê chớp nhanh hai cái: “Của á?”
Cố Vân Trạch: “Em chẳng bảo là hai cái ? Cái còn là của ?”
Biểu cảm của Diệp Cẩm Lê chút chột . “Thực nhầm , em chỉ một cái thôi.” Mũ rơm đúng là chợ phiên cô mua hai cái, Cố Vân Trạch một cái, cô một cái.
hiện tại cái cô đem tặng khác mất .
Cố Vân Trạch liếc mắt một cái liền thấu sự chột của cô, nhướng mày, khóe miệng gợi lên một nụ đầy thâm ý: “Là nhầm ?”
Diệp Cẩm Lê nhanh ch.óng gật đầu lia lịa: “ .”
Cố Vân Trạch chằm chằm mắt cô: “Vậy cái mũ rơm của ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-151-chiec-mu-rom-tinh-yeu-va-su-ghen-tuong-dang-yeu.html.]
“Anh nhớ rõ là để ở trong cái tủ mà.” Anh bắt đầu bộ tìm kiếm.
Diệp Cẩm Lê đành thú nhận: “Được , cái còn em đem tặng .”
Cô kéo tay Cố Vân Trạch, nũng nịu: “ mà cái em tặng là cái của em, còn mũ của đang ở đầu em đây .”
Cố Vân Trạch: “Còn thể tính như thế ?”
Diệp Cẩm Lê: “Đương nhiên.”
Cố Vân Trạch: “Vậy em xem em phân biệt chúng kiểu gì?”
Diệp Cẩm Lê: “……”
Cố Vân Trạch hừ lạnh một tiếng: “Bảo em trọng bạn khinh chồng em còn chịu thừa nhận, bạn đến là trong nhà em quên sạch sành sanh.”
Diệp Cẩm Lê biện giải: “Em nào .”
Ánh mắt Cố Vân Trạch đầy u oán: “Mũ đôi của vợ chồng mà em cũng nỡ đem tặng khác.”
Diệp Cẩm Lê chấn kinh , cô nào cái mũ rơm còn thăng cấp thành mũ phu thê, nhưng chuyện xác thực là cô đuối lý.
“Vậy xem bồi thường cái gì .”
Sau một lúc lâu, khóe môi nhếch lên: “Cứ nợ đấy , đợi nghĩ .”
……
Nhà họ Hứa.
Ngô Thu Lan Hứa Minh Lãng đang rảnh rỗi một bên nhịn bắt đầu thuyết giáo: “Minh Lãng , chị dâu em , con gái con lứa ở nhà chăm chỉ một chút thì nhà chồng mới lòng.”
“Em xem, hôm nay em rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, giúp chị dâu giặt đống quần áo .”
Bà hôm nay cả ngày, còn cô em chồng thì nhàn rỗi ở nhà, vốn tưởng về nhà sẽ thấy cơm lành canh ngọt, quần áo sạch sẽ, kết quả vẫn là một đống lù lù nhét trong thùng.
Muốn bà , cô em chồng đúng là bố chồng chiều hư .
Hứa Minh Lãng ngẩng đầu, giọng điệu nghiêm túc hỏi: “Chị dâu, thế chị giặt quần áo cho em bao giờ ?”
Ngô Thu Lan nghẹn họng, gì đạo lý chị dâu giặt quần áo cho em chồng.
“Hôm nay em tìm cái cô họ Diệp ?”
Hứa Minh Lãng nhíu mày: “Cậu tên là Diệp Cẩm Lê, là bạn của em.”
Ngô Thu Lan: “Tao thấy mày về bớt chơi với nó , nó dạy hư mày hết .”
Lúc bà mới gả , cô em chồng cái tính ích kỷ như thế .
Ít nhất bà cái gì cô cũng đều lọt tai.
Chứ như bây giờ, mách lẻo chẳng thông cảm cho bà .
“Tao nó ly hôn chính là do nó xúi giục đấy. Mày bảo xem, loại xúi giục bố ly hôn thì gì chứ.”
Hứa Minh Lãng mà mất kiên nhẫn: “Đó bố ruột , hơn nữa gia đình đối xử với họ gì .”
Ngô Thu Lan: “Đã kết hôn thì còn phân biệt gì nữa, cho dù tệ đến mấy thì cũng nuôi bạn mày lớn đến từng cơ mà.”