Trưởng khoa Hứa ha hả : “Đồng chí Diệp cứ nhé.”
“Vâng, em sẽ cố gắng ạ. Hôm nay thật sự cảm ơn Trưởng khoa Hứa nhiều.”
Diệp Cẩm Lê theo Thái Thành Kiệt đến văn phòng thủ tục đăng ký, đó dẫn cô đến một văn phòng lớn. Bên trong sáu , nhưng chẳng mấy ai việc nghiêm túc, kẻ thì tán gẫu, thì đan len, còn một đang ngủ gật. Chỉ cần liếc mắt một cái, Diệp Cẩm Lê cảm thấy đến đúng chỗ .
“Khụ khụ.” Một trong đó tinh mắt nhận động tĩnh ở cửa, lập tức thẳng lưng, nháy mắt hiệu cho khác.
Người đối diện cô dường như hiểu ý, còn lo lắng hỏi: “Cô thế, mắt cứ giật giật ?”
“Hay để xem giúp cô nhé?”
Cô đồng thời né tránh bàn tay đang vươn tới.
Người phụ nữ nhất thời cảm thấy khó hiểu.
Mãi đến khi những xung quanh đều im lặng, cô mới chú ý đến đang ở cửa.
Cô chột c.ắ.n môi , cúi đầu bên cạnh, ý : Sao đến mà cô nhắc một tiếng?
Thái Thành Kiệt sầm mặt bước , những bên trong lúc mới tươi rạng rỡ chào hỏi .
Mặc dù mấy ưa Diệp Cẩm Lê, nhưng là Trưởng khoa Hứa dẫn đến, ít nhiều cũng nể mặt một chút.
“Giới thiệu với một chút, đồng chí Diệp Cẩm Lê là cán sự mới đến. Chị Tống lát nữa dẫn cô quen với khoa Tuyên truyền của chúng nhé.”
“Chị Tống là nhân viên thâm niên của khoa Tuyên truyền, nếu gì hiểu, cô thể hỏi chị .” Giới thiệu xong xuôi, Thái Thành Kiệt liền bỏ .
Thái Thành Kiệt , văn phòng nữa trở nên náo nhiệt.
“Cũng may là , nãy suýt nữa dọa c.h.ế.t .”
“ , cứ lầm lì, đến lúc nào cũng chẳng tiếng động gì.”
“Đồng chí Tiểu Diệp.” Người chuyện chính là Tống Xuân Tú, cũng là "chị Tống" mà Thái Thành Kiệt nhắc đến.
Diệp Cẩm Lê đáp : “Chào chị Tống ạ.”
Cô là một phụ nữ trung niên dáng mập, sắc mặt hồng hào sáng bóng, trán đầy đặn, toát lên vẻ đặc biệt dễ gần.
Tống Xuân Tú tủm tỉm nắm tay Diệp Cẩm Lê: “Khoa Tuyên truyền của chúng thêm một đại mỹ nhân rạng danh .”
“Để giới thiệu cho cô một chút nhé.”
“Vị là lão Hà, tên đầy đủ là Hà Toàn, cô cứ gọi là chú Hà là . Ông cũng là nhân viên lão làng của khoa Tuyên truyền chúng .” Ông chính là mà Diệp Cẩm Lê thấy đang ngủ gà ngủ gật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-181.html.]
Bàn việc của ông bày mười mấy tờ báo, bàn còn một ly bốc nghi ngút. Vừa là cuộc sống của ông ung dung tự tại.
“Tiểu Diệp, năm nay cô bao nhiêu tuổi ?” Cô nghiêng đầu hỏi Diệp Cẩm Lê.
Diệp Cẩm Lê đáp: “Mười tám ạ.”
“Vậy lát nữa giúp cô chuyển bàn việc sang bên nhé. Mấy cô gái đó cũng trạc tuổi cô, trẻ tuổi các cô sẽ nhiều chuyện để hơn.”
Diệp Cẩm Lê về phía bàn việc mà chị Tống chỉ.
Chillllllll girl !
Vị trí ở góc bên , bên cạnh còn đặt một giá đựng đồ lớn, phía để một ít sách và tài liệu, tầng cùng là bình thủy và hộp cơm.
Diệp Cẩm Lê hài lòng với vị trí đó. Muốn pha gì thì cần xa, cứ thế mà lấy. Ăn cơm cũng chỉ cần mang theo bát là .
Quan trọng là, việc riêng cũng dễ phát hiện.
Cũng nhà ăn bên xưởng dệt thế nào, nếu ăn thì cô chắc chỉ ăn bữa trưa thôi.
Dù nơi cách khu nhà quân nhân vẫn còn một đoạn, buổi trưa chỉ một tiếng đồng hồ, nếu về nhà một chuyến thì chắc chắn kịp.
“Chị Tống vẫn là đừng phiền phức ạ, em chỗ đó cũng khá .”
Tống Xuân Tú cũng nhiều, tủm tỉm đáp: “Tùy cô thôi.”
Giới thiệu xong những trong văn phòng, Diệp Cẩm Lê liền theo chị Tống đến kho hàng để nhận dụng cụ việc và phúc lợi nhập chức. Dụng cụ việc gồm một cuốn sổ tay, một cây b.út chì, một cây b.út máy và một lọ mực, ngoài còn cục tẩy, băng dính và một vật dụng lặt vặt khác.
Trong thời đại , b.út và vở đều là những vật phẩm tương đối quý giá. Như ở khoa Tuyên truyền, b.út và vở đều phát mỗi tháng một .
Nếu giữa chừng tự mất thì tự bỏ tiền túi mua. Đương nhiên, nếu dùng hết vì yêu cầu công việc thì tính khác, nhưng những trường hợp như đều cần đăng ký, lấy là .
Xưởng may Một là xưởng may lớn nhất thành phố , phúc lợi đãi ngộ cũng . Bốn bộ quần áo, trong đó hai bộ là đồ xuân thu, hai bộ là đồ mùa đông. Ngoài còn hai chiếc áo cộc tay màu trắng tinh. Diệp Cẩm Lê để ý thấy đồ phát cho nam giới là áo ba lỗ trắng.
Ngoài , cô còn nhận hai đôi găng tay bông, một chiếc khăn quàng cổ dệt kim, hai chiếc khăn mặt, kem đ.á.n.h răng, bàn chải đ.á.n.h răng và một hộp cơm nhôm. Đặc biệt, còn chia hai quả táo, một cân mì sợi và hai cân .
Đồ vật quá nhiều khó cầm, nhân viên kho hàng còn đưa cho cô một cái bao tải để đựng.
“Phúc lợi đãi ngộ của công nhân xưởng dệt đều như ạ?” Mẹ cô năm đó khi ở tiệm cơm quốc doanh cũng chẳng đãi ngộ như thế.
Tống Xuân Tú nhạt: “Công nhân bình thường ở phân xưởng đãi ngộ .”
Vậy nghĩa là chỉ cán sự việc văn phòng mới đãi ngộ . Cô thầm nghĩ, nếu mỗi công nhân đều phát như một , nhà máy chẳng phá sản .