Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 192: Cố giấm chua

Cập nhật lúc: 2026-05-03 19:47:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh thấy , em còn chuyện với các chị một lúc lâu đấy.”

“Vậy còn lúc khỏi xưởng thì ?” Theo , tòa nhà văn phòng cách cổng xưởng may cũng một đoạn đường khá xa.

Diệp Cẩm Lê Cố Vân Trạch, đầu liếc một cái trả lời: “Đồng nghiệp giúp em đấy.”

Cố Vân Trạch sải bước dài, hai ba bước đuổi kịp cô: “Đồng nghiệp nam đồng nghiệp nữ?”

Chillllllll girl !

Diệp Cẩm Lê suy nghĩ một lát, nghiêng đầu chớp chớp mắt: “Có gì khác ?”

Đôi mắt đen nhánh của Cố Vân Trạch tức khắc tối sầm : “Đồng nghiệp nam ?”

“Cũng , dù cũng chỉ là đồng nghiệp thôi mà.” Anh gần như nghiến răng nghiến lợi câu đó.

Diệp Cẩm Lê rốt cuộc nhịn mà bật thành tiếng: “Cố Vân Trạch, ghen thế hả?”

Ánh mắt Cố Vân Trạch thản nhiên: “Bây giờ em mới ?”

Diệp Cẩm Lê: “Anh mà cũng thừa nhận luôn.”

Cố Vân Trạch cũng phản bác, chuyện gì mà dám thừa nhận, đối với vợ chính là tính chiếm hữu mạnh. Đàn ông thích phụ nữ thì tính chiếm hữu là chuyện bình thường, mới là lạ.

Diệp Cẩm Lê đến chảy cả nước mắt: “Yên tâm , là một đồng chí nữ bụng giúp em đấy.”

“Văn phòng của em cơ bản là nữ, đồng nghiệp nam duy nhất thì tuổi tác cũng đáng tuổi bố em .”

Cố Vân Trạch khẽ mím môi, giọng trầm thấp kéo dài âm cuối: “Hóa .”

Nghe mà Diệp Cẩm Lê thấy buồn vô cùng.

“Tiểu Lê, tan ?” Cửa nhà Trịnh Hồng Hà đang mở hờ, Diệp Cẩm Lê tới cửa là chị thấy.

“Vâng ạ.” Diệp Cẩm Lê gật đầu.

“Cố đoàn trưởng còn bảo định cổng đón em đấy, ngờ loáng một cái đón em về .” là đàn ông trẻ tuổi mới lãng mạn, nhà chị thì nhà chẳng bao giờ bảo đón chị cả.

so với , biểu hiện gần đây của Lâm Vệ Quốc tiến bộ . Ít nhất là thương vợ. Thấy chị mệt mỏi cũng phụ giúp chia sẻ việc nhà, chứ còn như ông cụ non lúc nào cũng chỉ uống xem báo nữa. Đối với con cái cũng kiên nhẫn hơn một chút. Con trai mang bài tập về nhà, cũng giúp phụ đạo. Con gái tìm chơi, cũng buông đồ đạc xuống chơi với con một lúc, chung hiện tại chị hài lòng với biểu hiện của Lâm Vệ Quốc.

Khóe môi Diệp Cẩm Lê cong lên, trong mắt lấp lánh ý : “Dạ, tại mới nên cũng việc gì nhiều, thế là em về sớm một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-192-co-giam-chua.html.]

“Em mua gì mà nhiều đồ thế ?” Trịnh Hồng Hà chỉ cái bao tải tay Cố Vân Trạch.

Đôi mắt Diệp Cẩm Lê cong cong như vầng trăng khuyết: “Phúc lợi nhận việc của xưởng phát cho em đấy ạ.”

Trịnh Hồng Hà tức khắc trợn tròn mắt kinh ngạc: “Đãi ngộ thế cơ !” Bên Hội phụ nữ của chị cũng phúc lợi nhận việc, nhưng chỉ hai cái cốc tráng men, hai cái khăn mặt, hai đôi găng tay bảo hộ lao động với nửa cân thôi.

Tuy chút ngưỡng mộ Diệp Cẩm Lê nhiều đồ như nhưng chị hề ghen tị. Chị những thứ cũng thấy mãn nguyện lắm , chị còn cố ý khoe với chồng một phen, dù đó cũng là thứ chị tự .

Diệp Cẩm Lê lấy từ trong bao tải một quả táo: “Xưởng còn chia táo cho em nữa, cái chị cầm về cho Nguyệt Nguyệt với Đông Đông chia ăn nhé.” Vừa còn thừa một quả, cô với Cố Vân Trạch mỗi một nửa là .

Trịnh Hồng Hà lắc đầu: “Đây là phúc lợi xưởng cho em mà, chị lấy .”

Diệp Cẩm Lê trực tiếp nhét tay chị: “Hôm nọ em chẳng ăn dưa hấu với đào chị cho là gì, với em chủ yếu là cho Đông Đông với Nguyệt Nguyệt, hai đứa nhỏ chắc cũng đang thèm táo .”

Thật so với táo, cô còn thích ăn đào hơn, dùng nước muối rửa sạch, quả đào hồng mọng nước, c.ắ.n một miếng mềm mại ngọt lịm, hương thơm lưu nơi đầu lưỡi, chỉ là thứ ăn nhiều dễ đau bụng, nếu thể ăn một lúc bốn năm quả.

Diệp Cẩm Lê Trịnh Hồng Hà mới nhớ hai đứa nhỏ ở nhà quả thật lâu ăn táo.

Diệp Cẩm Lê: “Thôi mà chị, chị đừng phân vân nữa.” Cô thích hai đứa nhỏ nhà Trịnh Hồng Hà, Đông Đông tuy nghịch ngợm nhưng hiểu chuyện và lễ phép, mỗi thấy cô đều hì hì chào hỏi, cái miệng còn ngọt, cứ một câu "chị xinh ", hai câu "chị xinh ", nhưng đến lúc gọi Cố Vân Trạch thì thành "chú", mặt Cố Vân Trạch đen thui, khiến cô buồn c.h.ế.t. Nguyệt Nguyệt cũng là một cô bé ngoan ngoãn, tính cách so với trai thì trầm tĩnh hơn một chút, là một "tiểu thục nữ" thẹn thùng.

Trịnh Hồng Hà rạng rỡ: “Lát nữa hai đứa nó chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết cho xem.”

Vừa nhắc tới là Nguyệt Nguyệt và Đông Đông "đánh " thấy mùi thơm mà chạy tới.

“Chị xinh !” Hai đứa nhỏ đồng thanh gọi, đôi mắt tròn xoe chớp chớp cô.

“Ơi!” Diệp Cẩm Lê đáp .

Trịnh Hồng Hà nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng hai em: “Dì Tiểu Lê cho hai đứa quả táo , còn mau cảm ơn .”

“Cảm ơn chị xinh ạ!” Lâm Vệ Đông . Nguyệt Nguyệt theo trai, giọng nũng nịu: “Cảm ơn chị xinh ạ.”

Tiếp đó hai đứa nhỏ chào Cố Vân Trạch: “Cháu chào chú ạ.”

Trịnh Hồng Hà mắng yêu: “Chị gì mà chị, gọi là dì chứ.” Một bên gọi chị, một bên gọi chú, xưng hô cứ loạn hết cả lên, rõ ràng chị dạy mấy hiểu hai đứa nhỏ cứ cứng đầu như .

 

 

Loading...