Nói một tràng dài, Phương Tuyết Lê đến khô cả nước bọt, vốn dĩ cô còn chờ Hạ Tím Yên lòng đầy căm phẫn hùa theo cô cùng mắng c.h.ử.i .
mấy chục giây trôi qua cũng thấy Hạ Tím Yên lên tiếng.
Cô nghiêng đầu mới chú ý tới giờ phút Hạ Tím Yên đang ngẩn .
“Tím Yên, tớ gì đấy?”
Hạ Tím Yên thần sắc nhàn nhạt chằm chằm cô một cái: “Cái gì?”
Phương Tuyết Lê ánh mắt của cô cho hoảng sợ, bất quá nhanh phục hồi tinh thần.
Chỉ là một tiểu thư chút tính tình tâm cơ gì như Hạ Tím Yên thì gì đáng sợ chứ.
Hơn nữa cô chỉ mỗi cô là bạn.
“Tím Yên, gần đây thực sự kỳ lạ nha?” Đáy mắt Phương Tuyết Lê hiện lên một tia vui, thường ngày lúc Hạ Tím Yên bắt đầu cùng chung kẻ địch theo cô cùng mắng c.h.ử.i , nhưng hiện tại cô để lời cô trong lòng.
Hạ Tím Yên liếc cô một cái: “Kỳ lạ ở .”
Phương Tuyết Lê: “Ở cũng kỳ lạ.”
“Phương Tuyết Lê, thật thực sự coi tớ là bạn ?” Ánh mắt cô sâu thẳm.
Phương Tuyết Lê đầu tiên là sửng sốt trong chớp mắt, ngay đó : “Cậu cái gì thế, đương nhiên là bạn của tớ .”
Chillllllll girl !
“Hồi học tớ vì mà còn suýt chút nữa…… Cậu đều quên hết ?” Giọng điệu cô chút nghẹn ngào.
Hạ Tím Yên như nhớ tới cái gì, ánh mắt giật giật, cô khẽ thở dài đó xin : “Lần là tớ sai.”
Phương Tuyết Lê thu mắt, đáy mắt lướt qua một tia đắc ý nhưng cô nhanh ch.óng che giấu: “Không , rốt cuộc là bạn nhất của tớ mà.”
“Có điều đừng hỏi những câu như tổn thương lòng tớ nữa.”
“Còn nữa, bao giờ dọn về ký túc xá ở thế, ở ký túc xá tớ buồn chán thế nào .” Từ khi Hạ Tím Yên về nhà ở, cô kem dưỡng da cao cấp để dùng, cũng quần áo để mặc, kẹo trái cây cũng chẳng ăn, thật là chỗ nào cũng thấy bất tiện.
“Mẹ tớ dạo sức khỏe , bà tớ ở nhà chăm sóc bà nhiều hơn.”
Phương Tuyết Lê nội tâm điên cuồng thầm mắng, cái loại đại tiểu thư ngũ cốc chẳng phân biệt, tay chân vụng về lười biếng như thì chăm sóc ai chứ.
“Vậy , là cuối tuần tớ đến nhà thăm bác gái nhé.”
Hạ Tím Yên: “Không cần , tớ thích yên tĩnh.” Mẹ cô thích Phương Tuyết Lê, cô nào dám để cô đến nhà chứ.
Phương Tuyết Lê nắm tay siết c.h.ặ.t, biểu tình mặt sắp duy trì nổi nữa. “Vậy chuyện công việc của tớ……”
Hạ Tím Yên trầm mặc hồi lâu mới : “Ba tớ bảo Ban Tuyên truyền thừa vị trí nhân viên nào cả.”
***
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-207-chia-se-mon-ngon.html.]
Diệp Cẩm Lê cầm khay cơm lấy xong tìm một chỗ trống xuống.
Cô lấy hai món, tôm sông chiên giòn và rau xanh.
Trừ cái cô còn cướp một phần canh trứng, canh trứng đựng trong một cái bát nhỏ, bên còn rắc một chút hành thái.
Tổng cộng chỉ 300 phần, nếu cô tới sớm thì hết sạch .
Diệp Cẩm Lê dùng thìa múc một thìa nhỏ, hương vị ngon hơn cô tưởng tượng, khẩu cảm tinh tế mềm mại, cảm giác lợn cợn, còn một loại hương trứng gà nhàn nhạt.
“Chị Tống, Dương Tĩnh, em ở chỗ .” Diệp Cẩm Lê vẫy tay với cách đó xa. Cô xếp hàng ở cửa sổ nhanh hơn, cho nên lấy cơm sớm hơn các cô một bước.
Tống Xuân Tú xuống đối diện Diệp Cẩm Lê: “Em còn cướp canh trứng cơ , chị cũng một phần, kết quả đến lượt chị thì hết .”
Diệp Cẩm Lê cong môi: “Cho nên chị nên xếp hàng cùng em, hai xếp em cũng đều canh trứng đấy.”
Tống Xuân Tú mím môi thở dài: “Haizz……” Cái hàng chị xếp rõ ràng ít hơn, ai ngờ chứ.
“Không , chiều về nhà em tự .” Tuy rằng cô ngon bằng nhà ăn nhưng tổng so với ăn vẫn hơn.
“Tiểu Tĩnh, em chỉ gọi mỗi một món chay thế?” Ánh mắt Tống Xuân Tú rơi trong bát của Dương Tĩnh.
Nếu là công nhân bình thường ở phân xưởng khác chỉ gọi một món chay như , Tống Xuân Tú khẳng định sẽ cảm thấy kỳ quái.
Rốt cuộc trong xưởng cũng một bộ phận học việc chỉ nhận mười mấy đồng tiền lương, cũng chút gia đình công nhân gánh nặng xác thực lớn.
Dương Tĩnh một tháng cũng ít nha, ba bốn mươi đồng tiền lương mà ăn mỗi một món chay thì cũng thể nào nổi .
Hồi trẻ lúc chị nữ công nhân trong xưởng, ăn uống còn phong phú hơn cô .
Tuy rằng chị và Dương Tĩnh đồng nghiệp một năm, nhưng đây vẫn là đầu tiên cùng ăn cơm ở nhà ăn.
Hai ngày thường trừ bỏ giao lưu công việc thì cơ bản sẽ chuyện.
Dương Tĩnh trong mắt chị chính là một nữ đồng chí kiên định, tháo vát, nghiêm túc khắc khổ, nhưng hiện tại thêm một ấn tượng nữa: tiết kiệm.
Thảo nào gầy như , ăn ít thế gầy .
Tay Dương Tĩnh cầm đũa siết c.h.ặ.t: “Hôm nay em ăn thịt lắm.”
Diệp Cẩm Lê giảng hòa giúp: “Có đôi khi em cũng ăn thịt lắm, thịt thỉnh thoảng ăn quả thực ngấy.”
“Có điều món tôm sông nhỏ cũng tệ, thơm thơm giòn giòn, nếm thử xem.” Dương Tĩnh còn kịp từ chối, Diệp Cẩm Lê cũng gắp một đũa tôm sông trong bát bỏ bát cô .
Thịt mà còn ăn ngấy á? Dù cô cũng ăn ngấy, cho dù cảm thấy ngấy cô cũng nguyện ý thịt heo ngấy cả đời.