Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 210: Thẩm Hoài Xuyên vào viện thăm sư phụ

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:27:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy rằng khả năng vì nguyên nhân nào đó mà dám thổ lộ tâm ý với Trình Tri Diên.

giữa Trình Tri Diên và Thẩm Hoài Xuyên, cô chắc chắn về phía Trình Tri Diên .

“Cậu thấy mà cuống cuồng lên ?”

Mắt Trình Tri Diên sáng rực lên.

, tại nào cũng là cô lo lắng căng thẳng chứ?

“Muốn chứ.”

mà, ngộ nhỡ thích thì , hoặc là đồng ý ly hôn luôn thì tính thế nào?” Cô luôn mắc cái tật suy diễn tiêu cực, tài nào bỏ .

Diệp Cẩm Lê lắc đầu khẳng định: “Sẽ , đây ly hôn thì bây giờ càng thể.”

“Cậu vẫn nhận , chính là dùng chiêu 'nước ấm nấu ếch', từng bước trói c.h.ặ.t bên cạnh đấy.”

Trình Tri Diên ngơ ngác lắc đầu.

bao giờ nghĩ theo hướng đó.

Cũng nhờ Diệp Cẩm Lê toạc , cô mới bắt đầu tự hỏi liệu Thẩm Hoài Xuyên thật sự thích .

Cái gã Thẩm Hoài Xuyên thâm trầm mà chịu ly hôn với Trình Tri Diên thì mới là chuyện lạ.

Theo cô thấy, Trình Tri Diên nắm thóp .

Tính cách Trình Tri Diên tương đối đơn thuần, suy nghĩ gì đều hiện rõ mặt, một cái là thấu.

Thẩm Hoài Xuyên thì ngược .

Xét về phương diện nào đó, hai khá bù trừ cho , điểm yếu duy nhất là cả hai đều chịu mở miệng thật lòng.

Trình Tri Diên suy nghĩ một chút đồng ý: “Được.”

Diệp Cẩm Lê dặn thêm: “Khi chuyện, giữ vững một biểu cảm thôi nhé.”

Chillllllll girl !

Trình Tri Diên thắc mắc: “Nói thế nào cơ?”

“Biểu cảm của đổi quá nhiều sẽ dễ thấu tâm tư.” Ngay cả cô mới ở chung với Trình Tri Diên lâu còn đoán đang nghĩ gì qua nét mặt, huống chi là Thẩm Hoài Xuyên.

Trình Tri Diên hỏi: “Vậy nên biểu cảm gì?”

Diệp Cẩm Lê ngẫm nghĩ: “Cứ dùng cái vẻ mặt lúc đầu tiên gặp .”

Trình Tri Diên hắng giọng, thẳng lưng, trong nháy mắt vẻ mặt thanh đạm lộ một tia lãnh đạm, ngay cả giọng cũng mang theo vẻ lạnh lùng: “Thế ?”

Diệp Cẩm Lê vẻ "trẻ nhỏ dễ dạy": “Về nhà thể gương luyện tập thêm, kết hợp cả lời và biểu cảm cùng lúc.”

Đôi mắt Trình Tri Diên vẫn còn vương chút phấn khích: “Vậy luyện tập ở nhà , đợi Thẩm Hoài Xuyên về nhà sẽ với .” Trong phòng khách nhà Diệp Cẩm Lê cũng một chiếc gương tròn nhỏ đặt bàn.

Diệp Cẩm Lê hỏi: “Giờ vẫn còn đang việc ?”

Trình Tri Diên soi gương vài biểu cảm: “Anh bệnh viện , một vị lãnh đạo cũ của đang viện.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-210-tham-hoai-xuyen-vao-vien-tham-su-phu.html.]

Tại phòng bệnh của bệnh viện quân khu.

Một vị lão thủ trưởng giường ho khụ khụ vài tiếng, sắc mặt ông trông lắm, nhưng giữa lông mày vẫn toát khí thế oai hùng bức , đặc biệt là đôi mắt , trầm cương nghị, sắc bén vô cùng, khiến cảm giác uy nghiêm cần giận dữ: “ bảo đây là bệnh cũ, việc gì , hôm nay xuất viện.”

Vợ ông đỏ hoe mắt: “Ông mới phẫu thuật hôm qua, hôm nay đòi xuất viện, ông cần cái chân nữa ? Ông cứ coi trọng sức khỏe của như thế ?”

Lão thủ trưởng lập tức mất vẻ tự tin: “Thì hồi trẻ ...” Lời còn dứt cắt ngang.

Vợ ông hừ nhẹ một tiếng: “Ông cũng là hồi trẻ, bây giờ ông còn trẻ ?”

“Đặng Lập Nghiệp, năm nay ông 52 tuổi đấy.”

Lão thủ trưởng cạn lời.

lúc , Thẩm Hoài Xuyên xách đồ bước : “Sư phụ, sư mẫu.”

Lão thủ trưởng vợ: “Bà còn đem chuyện cho Hoài Xuyên ?” Ông cứ nghĩ chỉ bệnh vặt, chỉ cần vấn đề về tim não thì phẫu thuật cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Thẩm Hoài Xuyên đặt đồ lên chiếc tủ thấp bên cạnh. “Là tự con đến ạ.”

“Thầy viện, chẳng lẽ con nên đến thăm ?”

“Thầy , chỉ là sư mẫu con cứ chuyện bé xé to thôi.”

Uông Văn Chi cũng nể mặt ông: “ chuyện bé xé to? Vậy thì ông cứ để chân què luôn .”

“Hoài Xuyên, con tới phân xử xem.”

“Sư phụ con hôm qua phẫu thuật xong, hôm nay đòi xuất viện, bảo ông nghỉ ngơi cho thì ông còn bảo hiểu lý lẽ, con xem rốt cuộc là ai sai.”

Đáy mắt Thẩm Hoài Xuyên hiện lên vẻ bất đắc dĩ: “Sư phụ, sư mẫu cũng là vì lo cho sức khỏe của thầy thôi.”

Uông Văn Chi một bên bồi thêm: “Xem kìa, Hoài Xuyên đứa nhỏ thật hiểu chuyện.”

Đặng Lập Nghiệp cuối cùng cũng thỏa hiệp: “Được , , viện, tiếp tục viện là chứ gì.”

Uông Văn Chi liếc ông một cái: “Thế còn .”

Ánh mắt Đặng Lập Nghiệp rơi Thẩm Hoài Xuyên: “Sao con mang nhiều đồ thế qua đây, lát nữa mang về hết , thầy cả, vả ở đây cũng chẳng thiếu thứ gì.”

Thẩm Hoài Xuyên đáp: “Con mang về ạ.”

“Cái tính của con mà bướng thế .”

Uông Văn Chi giúp hòa giải: “Đây cũng là tấm lòng của Hoài Xuyên mà.”

“Hoài Xuyên, con , hai thầy trò cũng lâu trò chuyện.”

bình truyền dịch: “Bình sắp hết , để tìm y tá đến bình khác.” Nói bà rời khỏi phòng bệnh.

Đặng Lập Nghiệp hỏi: “Dạo thế nào ?”

 

 

Loading...