Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 246: Phụ nữ gánh vác nửa bầu trời

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:28:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tâm thái của Trịnh Hồng Hà bây giờ hơn nhiều. Trước đây chị cảm thấy đàn ông là bầu trời, vì tiền trong nhà đều do Lâm Vệ Quốc kiếm về, chị kiếm đồng nào đành, còn tiêu tốn ít.

Bây giờ chị công việc, sự tự tin cũng tăng lên đáng kể. Chủ tịch nước phụ nữ gánh vác nửa bầu trời, chị thể tự coi thường . Hơn nữa chị nhận cũng nhiều ưu điểm, trong thời gian việc ở Hội Phụ nữ, chị chủ tịch khen ngợi nhiều .

Ánh mắt Trịnh Hồng Hà tràn ngập ý : “Tuy chị cảm ơn em bao nhiêu , nhưng chị vẫn một câu: Cảm ơn em, Tiểu Lê.” Chị cảm thấy trở nên hơn phần lớn là nhờ Diệp Cẩm Lê ngừng cổ vũ và tiếp thêm tự tin cho chị.

Trên gương mặt Diệp Cẩm Lê nở một nụ thanh thản, ánh hoàng hôn chiếu lên làn da trắng nõn khiến cô trông càng thêm rạng rỡ. Cô dịu dàng : “Chị cần cảm ơn em , em nên cảm ơn nhất chính là chị mới đúng.”

Trịnh Hồng Hà chậm rãi lắc đầu. Chị hiểu tính cách của , nếu Diệp Cẩm Lê đẩy một nhát, lẽ cả đời chị cũng chỉ quanh quẩn như thôi.

Nói đoạn, mấy tới khu đất trồng rau. Trịnh Hồng Hà chỉ mấy mảnh đất cách đó xa: “Mấy mảnh là chị trồng đấy, em ăn gì cứ trực tiếp đây mà lấy.”

Diệp Cẩm Lê hỏi: “Chị dâu, đây đều là một chị trồng ạ?”

Chillllllll girl !

Trịnh Hồng Hà: “ , đây chị , thời gian rảnh chỉ dồn trồng trọt thôi.”

Mắt Diệp Cẩm Lê sáng lên: “Chị dâu, chị giỏi quá mất, một mà trồng nhiều rau thế .”

Vườn rau của Trịnh Hồng Hà chăm sóc , xung quanh còn dùng tre hàng rào bao , bên trái một cánh cổng tre nhỏ để tiện .

Trịnh Hồng Hà đặt cái sọt lưng xuống: “Cũng chẳng gì giỏi giang , việc đồng áng đơn giản thôi mà.” Tuy miệng nhưng khóe môi cong lên tiết lộ tâm trạng đang của chị.

“Em xem còn ăn rau gì thì hái về luôn một thể .”

Trịnh Hồng Hà tháo vòng dây thép cánh cổng tre, Diệp Cẩm Lê theo chân chị bước vườn.

Diệp Cẩm Lê quan sát một lượt hỏi: “Chị dâu, vườn rau lớn thế chắc ngày nào cũng chăm sóc chị nhỉ?” Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi cô cũng mơ mộng về cuộc sống điền viên, nhưng cũng chỉ là nghĩ thôi, chứ bảo cô cầm cuốc việc thì chắc chắn cô nổi.

Trồng hoa thì còn , dù cũng trồng trong chậu, nếu c.h.ế.t thì mua cây khác, chứ trồng rau thì vất vả quá, nhất là khi bỏ bao nhiêu công sức mà thu hoạch gì thì cô chắc sẽ c.h.ế.t mất.

Trịnh Hồng Hà gật đầu đáp: “Trước đây ngày nào chị cũng , hai tuần nay thì thường xuyên như thế nữa.” Có công việc nên còn nhiều thời gian dành cho vườn tược, may mà đây chị nuôi gà vịt gì, nếu thì chẳng lo xuể.

Trịnh Hồng Hà tiếp tục: “Sau chắc chị cũng trồng nhiều rau thế nữa.” Giọng chị mang theo chút bùi ngùi, thực chị vẫn thích trồng trọt, thấy rau trái trồng tươi , chị cảm thấy một sự thỏa mãn và thành tựu lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-246-phu-nu-ganh-vac-nua-bau-troi.html.]

Diệp Cẩm Lê mỉm : “Có mất mới mà chị, trồng ít một chút cho đỡ vất vả.”

Trịnh Hồng Hà Diệp Cẩm Lê: “Em đúng.” Công việc quan trọng hơn trồng trọt nhiều, đến chuyện khác, chỉ riêng tiền lương mỗi tháng là một khoản thu nhập nhỏ .

Rau chị trồng tuy thể mang trạm thu mua bán nhưng cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, nông thì khó mà giàu . Sau chị coi việc trồng trọt như một thú vui cũng .

Hai đang chuyện thì Lâm Vệ Quốc và Cố Vân Trạch cũng tới nơi.

Lâm Vệ Quốc Trịnh Hồng Hà bảo: “Chẳng bảo hái dưa hấu , bà còn đây gì?” Ruộng dưa hấu cùng chỗ với vườn rau, lên phía một đoạn nữa.

Trịnh Hồng Hà vặc : “Ông tự , nắm tay giữ chân ông cho hái .”

Lâm Vệ Quốc nghẹn lời, cái bà vợ , năng thể dịu dàng một chút .

hái quả nào .” Anh quả nào chín quả nào , hái nhầm về mắng cho vuốt mặt kịp.

Trịnh Hồng Hà lặng lẽ vài giây: “Ông đúng là một khắc cũng rời .”

Lâm Vệ Quốc: “ vốn dĩ rời bà .”

Diệp Cẩm Lê hai , đáy mắt thoáng hiện ý . Trên đời bạn đời hảo, ai cũng ít nhiều khuyết điểm. Diệp Cẩm Lê cảm thấy chỉ cần vi phạm nguyên tắc thì đều thể dung hòa , suy cho cùng, sự bao dung lẫn mới là nền tảng cho một cuộc hôn nhân bền vững.

Trịnh Hồng Hà sang dặn dò Diệp Cẩm Lê: “Nhớ hái nhiều nhé, đừng khách sáo với chị.”

Diệp Cẩm Lê : “Em bao giờ khách sáo với chị .”

Trịnh Hồng Hà lúc mới hài lòng mỉm . Nếu là khác, chắc chắn chị sẽ dặn dò như , nhưng chị Diệp Cẩm Lê là kiểu thích chiếm tiện nghi của ai. Chị là ân oán phân minh, ai với chị một phần chị sẽ trả ba phần, chị chỉ mong Diệp Cẩm Lê hái thật nhiều rau của .

Sau khi hai rời , Diệp Cẩm Lê mới với Cố Vân Trạch: “Chúng cũng bắt đầu thôi.”

 

 

Loading...