Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 266: Hạnh phúc giản đơn

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:30:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơm là sự kết hợp giữa ngũ cốc thô và gạo trắng. Tuy ăn ngon bằng cơm gạo trắng thuần túy nhưng cũng tạm , hơn nữa ăn ngũ cốc thô còn giúp giữ dáng. Dạo cô cảm thấy béo lên , mấy bộ quần áo mặc thấy rộng thì giờ khít. Có lẽ cô nên cân thử xem , chỉ hy vọng là do quần áo co chứ do cô béo.

“Cứ ngâm nồi đó , lát nữa rửa bát sẽ cọ luôn, ăn cơm đồ ăn nguội mất.” Dù thời tiết nóng, ăn đồ nguội cũng chẳng , nhưng đồ ăn nóng hổi bao giờ cũng ngon hơn.

Diệp Cẩm Lê đưa bát cơm cho Cố Vân Trạch. Bát của to gấp đôi bát của cô, ăn đến năm bát nhỏ mới no nên cô mua riêng mấy cái bát lớn cho dùng.

Cố Vân Trạch nhận lấy: “Được .”

Diệp Cẩm Lê lột một con tôm cho Cố Vân Trạch: “Cảm ơn đại công thần Cố Vân Trạch hôm nay cho em ăn một bữa ngon thế . Thưởng cho một con tôm để khích lệ, cố gắng phát huy nhé!”

Cố Vân Trạch bật : “Cảm ơn vợ.” Vợ thật thú vị, sống bên cô mỗi ngày đều thấy mới mẻ, kết hôn đúng là quyết định sáng suốt nhất đời .

Hồi còn độc , cuộc sống của tẻ nhạt bao, mỗi ngày chỉ bãi tập, văn phòng, nhà ăn và ký túc xá. Sáng dậy đúng giờ, tối ngủ đúng giấc, cứ thế lặp lặp năm qua năm khác. Có vợ , thứ khác hẳn. Buổi tối ôm vợ thơm tho mềm mại ngủ, về đến nhà cô chia sẻ những chuyện thú vị trong ngày, dù chỉ là những lời lảm nhảm của cô cũng thấy hạnh phúc vô cùng. Vợ chắc chắn là vì yêu nên mới với những điều đó, chứ bao giờ cô với khác .

Diệp Cẩm Lê đột nhiên lẩm bẩm: “Lâu ăn sủi cảo.”

Chillllllll girl !

Cố Vân Trạch: “Vậy mai mua thịt.” Anh nhớ trong nhà vẫn còn ít bột mì trắng, vài chục cái sủi cảo chắc chắn thành vấn đề.

Diệp Cẩm Lê: “Em chỉ bâng quơ thôi mà.”

Cố Vân Trạch: “Nói chứng tỏ là em ăn .” Câu đúng là gì để cãi.

Diệp Cẩm Lê hỏi: “Anh sủi cảo ?”

Cố Vân Trạch: “Biết chứ.”

Buổi tối, Cố Vân Trạch tắm xong thấy Diệp Cẩm Lê trong phòng ngủ nên về phía thư phòng. Nhìn từ cửa , mái tóc đen nhánh của cô như dải lụa xõa vai, làn da trắng nõn ánh đèn vàng ấm áp tỏa vầng sáng dịu nhẹ, trông cô thật dịu dàng và tĩnh lặng.

“Em buồn ngủ ?”

Tiếng động đột ngột trong căn phòng yên tĩnh khiến Diệp Cẩm Lê giật . Cô cứ tưởng là gặp ma cơ đấy. Cô tức giận đ.ấ.m nhẹ tay : “Anh mà chẳng tiếng động gì cả, em sợ c.h.ế.t khiếp.”

Cố Vân Trạch: “Trong nhà chỉ hai chúng , em sợ cái gì chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-266-hanh-phuc-gian-don.html.]

Diệp Cẩm Lê lườm : “Anh còn hỏi ?” Kiếp tin chuyện thần thánh ma quỷ, nhưng từ khi xuyên , cô thấy tin tin. Thế giới rộng lớn, chuyện gì cũng thể xảy , những thứ kỳ quái đó thật.

Cố Vân Trạch giơ tay gõ nhẹ lên trán cô: “Trên đời ma quỷ, đừng mê tín dị đoan thế.”

Diệp Cẩm Lê phục lầm bầm: “Rõ ràng là em sợ.”

Ánh mắt Cố Vân Trạch rơi xuống bản phác thảo cô đang vẽ. Diệp Cẩm Lê vội vàng che : “Đây mới là bản phác thảo thôi nên sơ sài, em vẽ lắm đấy nhé.”

Cố Vân Trạch khẽ : “Anh bảo .”

Diệp Cẩm Lê nghiêng đầu hỏi: “Vậy thấy thế nào?” Lao động và an sản xuất tuy là hai chủ đề khác nhưng thực thể gộp chung . Cô chia hai phần để vẽ nhưng tổng thể bức tranh hòa quyện khéo léo.

Cố Vân Trạch: “Sáng tạo của vợ thì ?”

Diệp Cẩm Lê: “Anh đừng góc độ chồng, hãy góc độ một xa lạ xem nào.” Cố Vân Trạch cô cứ như đeo mấy lớp kính lọc .

Cố Vân Trạch kéo ghế xuống bên cạnh cô: “Thì vẫn thấy mà. Không khi vẽ lên bảng đen hiệu quả sẽ thế nào nhỉ?”

Diệp Cẩm Lê: “Chủ nhật em sẽ dẫn tham quan.”

Cố Vân Trạch mỉm : “Vinh hạnh cho quá.”

Sáng hôm , đến xưởng, Diệp Cẩm Lê bắt tay vẽ báo tường. Vì buổi sáng trời còn mát mẻ, chứ buổi chiều bên ngoài nắng gắt, nóng chịu nổi. Chị Tống và chú Hà cũng xuống giúp, ba bàn bạc từ hôm qua, mỗi phụ trách một phần. Chú Hà tiếp tục lo phần bảng tin tòa nhà văn phòng.

“Tiểu Lê, thế em?” Diệp Cẩm Lê đưa bản phác thảo khung cho Tống Xuân Tú. Chị Tống vẽ quá xuất sắc nhưng những hình đơn giản thì chị vẫn , dù cũng nghề bao nhiêu năm .

Diệp Cẩm Lê qua: “Đẹp lắm chị ạ.”

Được khen, Tống Xuân Tú tự tin hẳn lên, tiếp tục vẽ. “Tiểu Lê , em học mấy cái mà vẽ thế? Nhìn mấy nhân vật sống động như thật , bản phác thảo thế , lúc lên bảng xong xuôi trông sẽ tuyệt thế nào nữa.”

Diệp Cẩm Lê: “Thầy giáo mỹ thuật ở trường dạy em đấy ạ.” Thật dối, thời mỹ thuật phục vụ chính trị nên trong giờ mỹ thuật, thầy giáo thường cho học sinh vẽ chân dung các vĩ nhân, hình ảnh công nhân và các cảnh cách mạng, nên mấy thứ thuận tay.

 

 

Loading...