Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 288: Mụn vá cũng là nghệ thuật

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:30:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thanh Thanh vốn định đem đống đồ đốt sạch cho bõ ghét.

nghĩ đến hoạt động quyên góp ở xưởng, cô giữ . Hơn nữa, một bộ quần áo cô thể đem bán lấy tiền, đó mua đồ mới.

cũng mua một chiếc áo khoác !

Chiếc áo khoác thiếu nữ giá hơn một trăm đồng, cô bao giờ mặc qua.

Cuối cùng, cô chọn lọc , giữ những bộ đắt tiền, còn đều đóng gói mang đến xưởng.

Trong mắt Phương Tuyết Lê thoáng qua vẻ ghen tị, quần áo mà còn kén chọn mốt , bao nhiêu còn chẳng nổi vài bộ để đổi kìa.

Như cô , mùa hè chỉ vài bộ để mặc, thậm chí hai cái váy là cô "mượn" của Hạ T.ử Yên.

Quả nhiên vẫn gả nhà giàu, Lý Thanh Thanh còn chẳng trẻ bằng cô , mà chỉ vì gả nên cuộc sống sướng hơn cô bao nhiêu.

Lý Thanh Thanh nâng tay lên, thong thả gẩy móng tay: “Kỳ thật mấy thứ của chẳng đáng là bao, đồ đồng chí Diệp quyên chắc chắn hơn nhiều.”

“Dù cũng là quân tẩu, lòng yêu nước chắc chắn mạnh mẽ hơn những bình thường như chúng .”

“Đồng chí Diệp, cô quyên cái gì thế, cho chúng mở mang tầm mắt với nào.”

Diệp Cẩm Lê chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, cô xoay xoay cây b.út, nỗ lực nốt bản thảo. Chỉ còn một chút nữa là cuốn sổ tay an của cô sẽ thành.

Tống Xuân Tú vẫn liên hệ với nhà in, đợi cô vẽ xong sẽ cùng mang qua đó thương lượng giá cả.

Thấy Diệp Cẩm Lê thèm để ý đến , Lý Thanh Thanh lập tức nổi giận. Tuy lời cô mang ý đồ , nhưng Diệp Cẩm Lê thể phớt lờ cô như chứ. Thật sự tưởng phu nhân quân nhân là ghê gớm lắm ? Diệp Cẩm Lê chắc chắn thể nở mày nở mặt cả đời ?

Ánh mắt cô như tẩm độc đảo qua Diệp Cẩm Lê một vòng, dừng ở cái bao tải chân cô, đôi mắt bỗng sáng lên.

dậy tới, trực tiếp lục lọi mà thèm hỏi ý kiến.

Nhìn thấy đồ vật bên trong, Lý Thanh Thanh che miệng, giọng kinh ngạc: “Đồng chí Diệp, đừng với đây là vật tư cô định quyên góp nhé.”

“Chắc chắn là nhầm , thể quyên loại đồ ai thèm chứ.” Chỉ liếc mắt một cái cô nhận đống đồ bên trong là đồ cũ nát của Diệp Cẩm Lê.

Tại rõ như ? Vì đây cô cũng từng những món đồ cũ nát như thế .

Triệu Lệ Tú cũng từng dùng cách để vá một chiếc quần cho cô , mụn vá thêu một hình mặt trăng.

Ý định ban đầu của cô là giả nghèo giả khổ để Triệu Lệ Tú may cho cái quần mới, kết quả bà đến vài tấc vải cũng nỡ mua, còn bảo vá cũng như cả thôi.

Ai mà thèm một cái quần rách vá chứ, thêu hoa thêu nguyệt thì ích gì, chẳng vẫn là cái quần cũ nát . Người tinh mắt qua là ngay, cái mụn vá thì gì khác biệt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-288-mun-va-cung-la-nghe-thuat.html.]

Hơn nữa bà cũng thiên vị rõ rệt, vá quần cho con gái ruột thì thêu đủ loại hình thù xinh , còn vá cho cô thì chỉ thêu một cái mặt trăng đơn giản.

Giọng cô hề nhỏ, cả văn phòng đều thấy.

Diệp Cẩm Lê đặt b.út xuống, ánh mắt lạnh lùng: “Buông .”

Lý Thanh Thanh xách cái bao tải lên: “Cho xem một chút thì , cô định quyên mấy thứ thật ?” Thật ngờ Diệp Cẩm Lê định quyên đống rác rưởi , chắc cô nghèo đến phát điên , loại quần áo mà cũng dám mang .

Chắc chắn là chồng cô chẳng đưa cho cô đồng nào để tiêu .

Chắc chắn là .

Chắc là gã đàn ông đó chỉ giả vờ t.ử tế ngoài mặt thôi, là đưa sính lễ hậu hĩnh, nhưng Diệp Cẩm Lê gả qua một cái là sính lễ với của hồi môn đều nắm gọn trong tay hết.

Nếu Diệp Cẩm Lê thể nghèo kiết xác thế .

Quần áo rách nát từ hồi nhỏ mà cũng hổ đem quyên góp, đổi là cô thì cô thấy mất mặt c.h.ế.t .

Đôi mắt tĩnh lặng và lạnh lẽo của Diệp Cẩm Lê quét qua cô , đáy mắt như băng tuyết cuộn trào: “ nhắc nữa, buông .” Cô thích giao du với Lý Thanh Thanh, cũng chẳng tranh cãi gì với cô , vì hạng thật sự quá ngu ngốc.

Lý Thanh Thanh dọa lùi một bước, nhưng ngay đó nhanh ch.óng lấy bình tĩnh.

sợ cái gì chứ? Diệp Cẩm Lê chẳng lẽ dám đ.á.n.h cô giữa thanh thiên bạch nhật mà lý do ? Hơn nữa chồng cô cũng đang ở đơn vị, cô việc gì sợ cô !

Lý Thanh Thanh bày bộ dạng Lâm Đại Ngọc nhập , nước mắt chực trào: “Nếu cô thích chạm đồ của cô thì chạm nữa là .”

Phương Tuyết Lê cũng hùa : “ thế.”

“Chỉ là xem đồ của cô một chút thôi mà, cần thiết như ?”

“Mọi đều cùng văn phòng, cô chẳng là quá tính toán chi li .”

Chillllllll girl !

cúi xuống đống đồ trong bao tải, môi nhếch lên: “Hèn gì cô giận dữ như , hóa vạch trần cái tâm tư giả nhân giả nghĩa.”

“Một quân tẩu mà quyên góp vật tư còn chẳng bằng thường chúng quyên nữa.”

Khóe môi Diệp Cẩm Lê gợi lên một nụ ẩn ý: “Vậy xin hỏi cô định quyên cái gì?”

Phương Tuyết Lê nghẹn lời, thật chẳng gì để quyên cả.

Quyên vật tư chủ yếu là quần áo, t.h.u.ố.c men, lương thực. Quần áo cô mặc còn chẳng đủ lấy mà quyên, còn t.h.u.ố.c men với lương thực cô lấy , tiền bạc thì bản tiêu còn thiếu hụt , nỡ đem quyên góp.

 

 

Loading...