Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 290

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:30:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thanh Thanh lúc cũng phản ứng , Diệp Cẩm Lê chính là đang chơi xỏ cô , cô cố ý dùng kế khích tướng để ép cô quyên nhiều tiền như .

Đây chính là những năm mươi đồng tiền tròn trĩnh đấy.

Năm mươi đồng tiền cô đều thể cửa hàng bách hóa mua hai bộ quần áo cần phiếu.

Chờ Trưởng khoa Trình rời , cô ánh mắt hung tợn trừng về phía Diệp Cẩm Lê, giọng bén nhọn: “Cô cố ý!” Cô quên mất Diệp Cẩm Lê là một phụ nữ xảo trá, độc ác chứ.

Nhớ bộ dạng mới dắt mũi, Lý Thanh Thanh trong lòng như một cục đá đè nặng.

Rõ ràng nãy cô nhạo Diệp Cẩm Lê, nhưng ngờ tự vấp cú ngã đau điếng như .

Chillllllll girl !

Diệp Cẩm Lê khẽ cong mắt, cợt : “Cô thì là .”

Bàn tính của Lý Thanh Thanh ngay từ đầu sai, Diệp Cẩm Lê nếu quyên đồ vật thì sẽ để ý đến cái của khác về .

Hơn nữa, quần áo Diệp Cẩm Lê chuẩn quyên thật sự thể là kém, trong cái thời đại quần áo chỉ thiếu chứ thừa , dù là quần áo cũ thì cũng , huống chi cô chỉ quyên quần áo.

Ngoài , Diệp Cẩm Lê ngay từ đầu Lý Thanh Thanh sẽ mượn cớ gây sự, cho nên cô cố ý mở miệng bao tải, hơn nữa còn đặt nó ở một vị trí dễ thấy, chỉ là ngờ cá dễ dàng c.ắ.n câu đến .

Đôi mắt ranh mãnh của Phương Tuyết Lê xoay chuyển đủ loại cảm xúc khác thường.

Diệp Cẩm Lê đối mặt với cô .

Một lát , hai trở về bàn việc của , văn phòng lúc mới yên tĩnh trở .

Buổi chiều, Diệp Cẩm Lê sắp xếp gọn gàng cuốn sổ tay an vẽ xong giao cho Tống Xuân Tú, đó trở về khu nhà ở của gia đình quân nhân một chuyến.

Trịnh Hồng Hà: “Tiểu Lê, em còn nhiều t.h.u.ố.c như .”

Diệp Cẩm Lê: “Cũng nhiều lắm, đều là một ít t.h.u.ố.c men thông thường, dù để trong nhà cũng dùng đến, quyên đến vùng nạn để chúng phát huy tác dụng vốn của .” Diệp Cẩm Lê ngày thường thích tích trữ một ít t.h.u.ố.c trong nhà, như là t.h.u.ố.c trị đau đầu nhức óc, còn t.h.u.ố.c cầm m.á.u.

Diệp Cẩm Lê: “Chị dâu, các chị quyên góp bao nhiêu ?”

Trịnh Hồng Hà: “Hiện tại là hơn một ngàn đồng tiền quyên góp, chờ ngày mai hoạt động quyên tiền kết thúc, tiền sẽ đổi thành vật tư cùng bộ đội đưa đến vùng nạn.”

“Em chắc là ăn cơm tối đúng , là lát nữa đến nhà chị ăn tạm một bữa .”

Diệp Cẩm Lê từ chối: “Không cần chị dâu, em chắc là nấu cơm xong .” Cô đồng hồ, “Chị dâu, em chuyện với chị nữa nhé, em xe đây.”

Trịnh Hồng Hà: “Được, đường chú ý an nhé.”

Diệp Cẩm Lê vội vàng bắt kịp chuyến xe buýt cuối cùng để về thành phố.

“Ôi chao, thơm quá ơi, nấu món gì ngon ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-290.html.]

Diệp Cẩm Lê đẩy cửa ngửi thấy một trận mùi thức ăn thơm lừng.

Nhìn thấy đồ ăn bàn, ánh mắt Diệp Cẩm Lê bỗng nhiên sáng rực: “Còn chân gà kho tàu nữa.”

Triệu Lệ Tú con gái đầy vẻ dịu dàng: “Biết ngay con mèo tham ăn thích ăn mà, cố ý nhờ sư phụ Vương giữ cho đấy.” Sư phụ Vương là bếp trưởng của quán ăn nơi Triệu Lệ Tú việc, quán ăn quốc doanh thường xuyên một ít món mặn cần phiếu để cung cấp cho nhân viên bên trong mua sắm, đây cũng coi như là một loại phúc lợi của công nhân viên chức.

Diệp Cẩm Lê xới hai bát cơm : “Tên trộm đêm qua với tên trộm nhà cuối ngõ đây là một ?”

Triệu Lệ Tú lắc đầu: “Không .”

Diệp Cẩm Lê: “Thật sự ?”

Triệu Lệ Tú nghiến răng ken két : “Kẻ đêm qua còn xa hơn cả bọn trộm bình thường.”

Đêm qua, tên đàn ông đó thật theo dõi Triệu Lệ Tú lâu, ở quán ăn sống một .

Hắn ngay từ đầu cũng chỉ trộm chút tiền tiêu.

đó đổi ý, Triệu Lệ Tú trông tệ, một công việc , đặc biệt là còn một đống phòng ở lớn như , vì thế liền nảy sinh ý đồ .

Trộm chút tiền thì tiêu mấy ngày chứ, nếu cướp Triệu Lệ Tú thì cả đời sẽ lo ăn lo mặc nữa.

Với ý đồ đó, rình rập mấy đêm liền, quan sát thấy Triệu Lệ Tú mỗi khi nửa đêm đều vệ sinh, nghĩ thời điểm đó thể là một cơ hội , dù lúc đó ngủ hết, nếu chuyện gì xảy khác cũng dễ dàng đ.á.n.h thức, vì thế đêm qua bắt đầu hành động.

Triệu Lệ Tú vẻ mặt căm ghét: “Sớm xa như , đạp mạnh chỗ hiểm của hai cái mới .”

Diệp Cẩm Lê gắp một cái chân gà cho Triệu Lệ Tú: “Đừng nghĩ đến mấy kẻ ghê tởm đó nữa, thì cơm cũng chẳng nuốt trôi .”

Triệu Lệ Tú: “Ừm, cũng .”

Ánh mắt cô rơi xuống bát cơm: “Con gắp chân gà cho gì? Mẹ thích ăn.” Nói gắp trả .

Diệp Cẩm Lê: “Mẹ đừng khẩu xà tâm phật nữa, rõ ràng thích ăn mà.”

“Có bốn cái lận, mỗi hai cái là công bằng nhất.”

Buổi quyên góp của xưởng sẽ tổ chức trưa ngày hôm , hai ngày nay đài phát thanh cũng thường xuyên thông báo tình hình thiên tai cho công nhân viên chức trong xưởng, đồng thời cũng thông báo thời gian và địa điểm tổ chức buổi quyên góp.

Buổi quyên góp lấy tự nguyện là chính, cũng sẽ bắt buộc nhất định quyên tiền vật tư.

Diệp Cẩm Lê ăn cơm xong liền chạy ngay đến đại sảnh, ít lãnh đạo cũng lượt kéo đến.

 

 

Loading...