Trước đây Hạ Tím Yên còn luôn với cô rằng coi cô là bạn nhất.
Phương Tuyết Lê bao giờ tin tưởng những lời , nếu cô thật sự coi là bạn bè thì sớm nên một công việc chính thức .
Hạ Tím Yên gật đầu: “Quả thật chút vui.”
Phương Tuyết Lê chút sốt ruột: “Cô cho rằng cô là ai chứ, là hết nghĩ tuyệt giao với cô đấy nhé.”
“Cô thật sự cho rằng cô ưu tú đến mức nào chứ, nếu cô một bố là chủ tịch công đoàn và là chủ nhiệm phụ nữ thì ai sẽ nguyện ý kết bạn với cô chứ, với cái tính tiểu thư của cô thì một ai sẽ thích cô .”
“Cũng chỉ vì thương hại cô nên mới thể bạn với cô nhiều năm như , chỉ là ngờ gặp kẻ vong ơn bội nghĩa, lòng đền đáp.” Chuyện hôm nay, nếu Hạ Tím Yên giúp cô cầu xin một chút thì cô cũng đến mức đuổi khỏi xưởng trong ê chề.
“Nếu cho một cơ hội , chắc chắn sẽ cứu cô.”
Ánh mắt Hạ Tím Yên lập tức trở nên sắc bén: “Cô xác định là cô cứu , chứ cô tự biên tự diễn?”
Đồng t.ử Phương Tuyết Lê co một chút: “Đương nhiên là cứu cô.”
“Hạ Tím Yên, bây giờ cô ngay cả chuyện đó cũng giả vờ như từng xảy ?”
“Sớm cô là loại cứu cô.”
Hạ Tím Yên: “Cô là thì là .”
“Dù cho là cô cứu , món nợ lẽ thanh toán xong từ lâu .”
“Chuyện cũ nhắc sẽ khiến cảm động, mà chỉ khiến phiền chán.” Nói xong câu đó cô liền lên lầu.
Diệp Cẩm Lê tan ca sớm về nhà.
Triệu Lệ Tú về sớm hơn cô , khi Diệp Cẩm Lê đến cửa, mùi thức ăn bay ngào ngạt, hai món mặn một món canh, canh đậu phụ tam tiên, chân giò thơm lừng, khoai tây xào ớt xanh.
“Cũng quá phong phú .”
“Mẹ, con đến mấy ngày nay khi nào ăn đến nghèo rớt mùng tơi ?”
Triệu Lệ Tú trợn trắng mắt: “Mười tám năm còn ăn đến nghèo rớt mùng tơi, mấy ngày nay là thể ăn đến nghèo rớt mùng tơi ?”
Diệp Cẩm Lê , tự giác giúp Triệu Lệ Tú xoa bóp vai: “Mẹ, ngài thật là vất vả, con gái giúp ngài xoa bóp một chút.”
Triệu Lệ Tú: “Được , ăn cơm .”
Diệp Cẩm Lê: “Con xới cơm cho.”
Trên bàn cơm.
“Trước đây con với là các con còn ở cùng một đơn vị chứ.” Triệu Lệ Tú nhíu mày Diệp Cẩm Lê .
Diệp Cẩm Lê lấy lòng: “Con đây sợ ngài khó chịu .”
“Vậy bây giờ sợ khó chịu nữa ?” Triệu Lệ Tú liếc con gái một cái.
Diệp Cẩm Lê: “Dù con cũng từng chịu thiệt thòi gì từ cô .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-297.html.]
Diệp Cẩm Lê c.ắ.n một miếng đùi gà: “Hơn nữa cô đều khai trừ .” Đùi gà ăn ngon nhưng chút dính răng.
Triệu Lệ Tú mím môi, nhíu c.h.ặ.t mày: “Rõ ràng hồi nhỏ trông thật thà, lớn lên biến thành như chứ.”
Diệp Cẩm Lê bĩu môi: “Có thể là giả vờ mặt thôi,” dù cô vẫn luôn hợp với Lý Thanh Thanh.
Trên mặt Triệu Lệ Tú mang theo vẻ u sầu: “Vậy chồng cô vẫn là phó khoa trưởng khoa các con, sẽ gây khó dễ cho con chứ.” Con gái bà chỉ là một cán sự nhỏ trong khoa, là lãnh đạo chút gì còn dễ như trở bàn tay .
Nghĩ đến đó, trong đầu bà tức khắc liền hiện lên vô cảnh tượng, hình ảnh con gái thành công việc mà rơi lệ, cũng cảnh cô khác cô lập, nước mắt hòa cơm.
Diệp Cẩm Lê liền bắt đầu suy nghĩ lung tung . “Con là dễ bắt nạt như ?”
“Mẹ thấy con khác bắt nạt bao giờ .”
Triệu Lệ Tú khựng , hình như thật sự từng .
Từ đến nay chỉ con gái bà bắt nạt khác, hơn nữa bắt nạt còn cảm thấy là bắt nạt.
“Lý Thanh Thanh, cô thật sự quá mất mặt.” Thái Thành Kiệt từng nghĩ tới một ngày sẽ mất mặt như .
“Cô , nếu thì hôm nay cô tù !”
Lý Thanh Thanh: “Đây là cũng .” Một công việc tạm thời mà thôi, mất thì mất, chẳng gì to tát, lương thấp mỗi ngày còn việc vặt vãnh như , còn mắng, nếu vì Thái Thành Kiệt cô sớm .
Lý Thanh Thanh cũng cảm thấy , cô chỉ cảm thấy dùng sai phương pháp thôi.
Thái Thành Kiệt tức đến bật , lúc cưới Lý Thanh Thanh về nhà là vì thấy cô trông cũng , dễ bề kiểm soát nên mới cưới về.
Kết quả ngờ cưới đồ con lợn.
Có lẽ đồ con lợn còn thông minh hơn cô một chút, ít nhất heo thích lăn lộn.
Nếu Lý Thanh Thanh thành công đuổi Diệp Cẩm Lê khỏi xưởng may lẽ còn sẽ cô bằng con mắt khác.
Điều thể chứng minh cô vẫn còn chút đầu óc.
chuyện Lý Thanh Thanh gây thể dùng ngàn lỗ hổng để khái quát.
Thái Thành Kiệt lạnh một tiếng: “Cô còn hổ mà ?”
“Nếu ...”
Chillllllll girl !
Lý Thanh Thanh cũng tức giận: “Được , rốt cuộc mấy chứ.”
“Anh nãy ở trong xưởng mắng một trận .” Chẳng chỉ là trộm tiền thôi gì mà , hơn nữa mục đích của cô trộm tiền, một trăm đồng tiền mà thôi cứ như thể ai thèm .
Cô cũng thể nhẫn nhịn.
Nếu nghĩ Thái Thành Kiệt tương lai sẽ trở thành phú hào, cô cũng đến mức sống ấm ức như .
Thái Thành Kiệt đau đầu nhíu mày. “Sau cô cũng đừng nhắc đến chuyện ngoài việc nữa, mấy ngày nữa Đồng Đồng sắp về , cô ở nhà chăm sóc con bé là .” Anh cũng chẳng nhiều nữa.