Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 301: Kẹo hồ lô và tấm lòng của chị dâu

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:16:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Cẩm Lê ngay là Trịnh Hồng Hà đang dối lòng . Bởi vì cô, bà Triệu Lệ Tú, cũng y hệt như .

Dưới ánh nắng ban mai dịu dàng, Diệp Cẩm Lê nở nụ nhàn nhạt, trông cô như đang tỏa sáng. “Chị dâu, chị ăn một miếng mà. Viên cùng là to nhất đấy, miệng em tuyệt đối chạm tới , chị đừng sợ dính nước miếng của em.”

Trịnh Hồng Hà lúng túng: “Chị ý đó...”

Diệp Cẩm Lê trực tiếp nhét xiên kẹo tay chị: “Người lớn cũng quyền ăn kẹo hồ lô mà.”

Trịnh Hồng Hà ngẩn vài giây, nở một nụ rạng rỡ: “Ừm.”

Diệp Cẩm Lê hỏi: “Có vị ngon chị?”

Trịnh Hồng Hà gật đầu: “Ngon thật đấy.” Hóa kẹo hồ lô vị như thế , đúng là mỹ vị y như trong tưởng tượng của chị bấy lâu nay.

Diệp Cẩm Lê hỏi tiếp: “Chị dâu, chị thấy chỗ nào bán thịt ? Em mua ít thịt bò về thịt khô, chỗ thịt bò ở nhà em sắp hết .”

Trịnh Hồng Hà lắc đầu: “Chị cũng đang tìm thịt đây.” chẳng thấy bóng dáng miếng thịt nào, gà vịt thì bán nhưng chị mua, lễ tết gì, ăn thịt gà thì lãng phí quá.

Diệp Cẩm Lê thầm nghĩ mua cũng là chuyện thường, lấy nhiều thịt bán cần phiếu như chứ. Thật đáng tiếc, đáng lẽ cô nên mua nhiều thịt bò hơn một chút.

Trịnh Hồng Hà hỏi: “Hai em còn mua gì nữa ?”

Diệp Cẩm Lê đáp: “Em chắc là hết . Tri Diên, còn chị?”

Trình Tri Diên: “Chị cũng mua đủ .”

Trịnh Hồng Hà hạ thấp giọng: “Vậy giờ sang chỗ đồng hương đó nhé.” Chị ngoài chuyến chủ yếu là để mua gạo trắng, họp chợ chỉ là phụ thôi.

Ba đạp xe thêm hơn mười phút nữa, đến một ngôi nhà lợp ngói. Ngôi nhà lớn nhỏ, trông vẻ khá lâu đời.

“Đến nơi .” Trịnh Hồng Hà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-301-keo-ho-lo-va-tam-long-cua-chi-dau.html.]

Diệp Cẩm Lê dựng xe đạp cẩn thận. Trịnh Hồng Hà gõ cửa, một lát một bà cụ hơn 60 tuổi mở cửa. Thấy quen, Trịnh Hồng Hà chào hỏi: “Bà Viên, lâu gặp bà.”

Diệp Cẩm Lê và Trình Tri Diên cũng lễ phép chào theo: “Cháu chào bà Viên ạ.”

Vào trong nhà, bà Viên rót cho mỗi một bát nước. Đồ đạc trong nhà đơn giản, bàn ghế đều cũ kỹ, ngay cả bát uống nước cũng cái thì sứt mẻ, cái thì rạn nứt. Thường thì những nhà gạo bán như thế điều kiện khá khẩm lắm, nhưng nhà trông vẻ . Diệp Cẩm Lê tuy thắc mắc nhưng hỏi, dù cô cũng thiết với bà.

Trịnh Hồng Hà trò chuyện với bà Viên một lát thẳng vấn đề: “Bà Viên ơi, nhà còn gạo bán bà?”

Bà Viên vội vàng gật đầu: “Có chứ, các cháu lấy bao nhiêu?” Sau khi mỗi chốt lượng, bà Viên lên lầu lấy gạo.

Lúc Diệp Cẩm Lê mới cơ hội hỏi nhỏ: “Chị dâu, trông chị với bà cụ vẻ thiết nhỉ?”

Chillllllll girl !

Trịnh Hồng Hà thở dài: “Cũng hẳn là lắm , chị chỉ đến đây mua gạo vài thôi.” Lần đầu tiên chị đến đây là cùng một ông cụ trong đại viện.

Chị bắt đầu kể về cảnh nhà bà Viên. Hai ông bà hai con trai và một con gái. Con gái lấy chồng. Trong hai con trai, một hồi nhỏ sốt cao chữa trị kịp thời nên trí não chỉ dừng ở mức đứa trẻ bảy tám tuổi. Người con trai còn thì sinh hai trai một gái, cả gia đình vốn dĩ sống êm ấm. Người con út tuy ngốc nghếch nhưng khỏe mạnh, chịu khó lụng, mỗi ngày công cũng kiếm mười điểm công. Vợ chồng con cả thì nhanh nhẹn, cần cù, hai đứa cháu trai cũng là những đứa trẻ việc. Cả nhà lụng một năm cũng tích cóp ít tiền.

"họa vô đơn chí", con cả trong lúc đào mương thì ngã gãy chân. Không lâu , đứa cháu trai lớn vì bảo vệ em gái khỏi đám lưu manh mà đ.â.m hai nhát nhập viện. Vì bọn lưu manh bỏ trốn mất tăm nên gia đình tự gánh vác bộ viện phí. Hai phẫu thuật vét sạch tiền tiết kiệm, còn vay mượn thêm một khoản nợ lớn.

Trịnh Hồng Hà thở dài: “Họ đổi hết gạo trắng lấy lương thực phụ để ăn, dành gạo trắng đem bán lấy tiền trả nợ đấy.” Gạo trắng đắt hơn lương thực phụ nhiều. “Nên chị nghĩ cứ đến đây mua đồ, giúp họ kiếm thêm chút tiền. hai em yên tâm, gạo nhà bà Viên ngon lắm, gạo mới thôi, gạo cũ .”

Diệp Cẩm Lê mỉm : “Em tin chị mà.”

Trình Tri Diên cũng : “Em cũng tin chị dâu.”

Diệp Cẩm Lê cầm bát nước, đưa mắt quan sát căn phòng một lượt. Ánh mắt cô dừng ở khung cửa sổ. Cửa sổ kính, dán bằng giấy báo và mấy tờ giấy cũ xé từ . Diệp Cẩm Lê chợt thấy những dòng chữ đó giống bản khắc gỗ thời Tống (Tống khắc bản).

Trong giới sưu tầm sách cổ câu: “Một tờ giấy Tống, một lượng vàng.” Giá trị của sách Tống khắc bản là điều cần bàn cãi. Ở đời , một cuốn sách Tống khắc bản rẻ cũng vài triệu tệ, đắt thể lên tới hàng chục triệu, thậm chí cả trăm triệu tệ. Cha của Diệp Cẩm Lê kiếp cũng thích sưu tầm sách cổ tranh quý, trong nhà một cuốn Bắc Tống khắc bản mà ông bỏ hơn 30 triệu tệ để đấu giá về.

 

 

Loading...