Những chặn cô dâu lúc mới lượt tản , để lộ cô dâu họ vây quanh lúc nãy.
Người giường, mắt ngọc mày ngài, má phấn hây hây hồng, một áo cưới màu đỏ tôn lên vẻ của mặc, vòng eo thon gọn một tay thể ôm trọn, làn da trắng nõn trong veo, vẻ kiều diễm thoát tục, rung động lòng .
Dù mấy tiếng gặp qua, nhưng giờ khắc , Cố Vân Trạch vẫn khỏi rung động.
Cố Vân Trạch cúi bế bổng Diệp Cẩm Lê lên, thấp giọng : “A Lê, em là của .”
Trong phòng vang lên tiếng trêu chọc kịch liệt, Diệp Cẩm Lê ôm cổ , chút ngượng ngùng giấu mặt n.g.ự.c : “Anh đừng nữa.”
Giọng cô ngọt ngào nũng nịu, kéo dài âm cuối, mà Cố Vân Trạch lòng rối bời, nếu trong phòng còn , chắc chắn sẽ hôn lên đôi môi nhỏ nhắn , khiến cô thể phát tiếng.
Cố Vân Trạch bế Diệp Cẩm Lê khỏi phòng.
theo phong tục, lúc vẫn thể trực tiếp đưa cô , họ còn mời rượu và chia chè đậu nành cho khách dự tiệc.
Nam uống rượu, nữ uống chè.
Diệp Cẩm Lê thích cách thức , ít nhất nó giúp cô tránh màn uống rượu.
Tám bàn tiệc kê kín cả sân, bàn thức ăn phong phú, mỗi bàn đều mười món, năm mặn năm chay, ai cũng khen một tiếng.
Diệp Cẩm Lê bưng khay đựng chè đậu nành từng bàn mời , còn Cố Vân Trạch thì nâng ly mời rượu hết ly đến ly khác.
Nhìn uống nhiều như , Diệp Cẩm Lê chút lo lắng, tuy rằng chén rượu là loại ly sứ nhỏ cao bằng ngón tay cái, nhưng uống nhiều , lượng rượu uống cũng ít.
Khi mời đến bàn thứ năm, Diệp Cẩm Lê nhân lúc lấy chè, hạ giọng hỏi : “Anh uống nhiều như ?”
Cố Vân Trạch nhỏ giọng : “Yên tâm, đều pha nước cả .”
Diệp Cẩm Lê ngửi thử bình rượu, quả nhiên mùi rượu nhạt, mắt cô lập tức tròn xoe: “Anh giở trò từ lúc nào thế?”
Cố Vân Trạch khóe miệng cong lên một độ cung: “Mẹ pha đấy, lúc đưa cho .”
Diệp Cẩm Lê nhỏ giọng lẩm bẩm: “Mẹ đúng là quan tâm thật.”
Cố Vân Trạch véo nhẹ tay Diệp Cẩm Lê: “Yêu ai yêu cả đường lối về, yêu em như , em yêu , cho nên mới quan tâm như thế.”
Diệp Cẩm Lê gạt tay , hờn dỗi : “Ai yêu chứ.”
Cố Vân Trạch khẽ nhướng mày, ánh mắt sâu thẳm dừng cô: “Không yêu còn quan tâm , chẳng lẽ đang trêu đùa , chơi trò lưu manh ?”
Diệp Cẩm Lê tức giận lườm một cái, đó nhanh ch.óng xoay : “Không thèm chuyện với kẻ vô như .”
Cố Vân Trạch bóng lưng cô, khóe miệng nở một nụ nhàn nhạt, nhanh ch.óng theo.
Ăn tiệc xong, đôi vợ chồng trẻ cũng về đơn vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-32.html.]
Những Cố Vân Trạch mang đến đón dâu giúp chuyển của hồi môn của cô dâu.
Nhìn từng món đồ lớn khiêng lên xe, họ hàng, bạn bè và hàng xóm xung quanh khỏi thốt lên từng tiếng cảm thán.
“Của hồi môn cũng nhiều quá .”
“ tiền sính lễ nhà trai đưa đều mang về hết, nhà gái còn cho thêm ít của hồi môn nữa.”
“Thật , tiền sính lễ nhà trai chỉ riêng tiền mặt cho gần một nghìn đồng đấy.” Một nghìn đồng, tiền tiết kiệm nhà bà còn nhiều như .
“Xưởng trưởng gả con gái cũng hoành tráng như .”
“Chứ còn gì nữa, cũng xem con rể ưu tú thế nào, đúng là phúc khí đều dồn chị Triệu cả, con trai tiền đồ, con gái cũng gả nhà , mà hưởng phúc.”
“…”
Hoàng Xuân Yến từng món đồ dọn khỏi nhà, chỉ cảm thấy tim như đang rỉ m.á.u.
Rõ ràng là đồ đến nhà , còn trả chứ.
Phải cô sớm một chiếc xe đạp của riêng , hiện tại trong nhà chỉ một chiếc, bố chồng ở nhà máy xa hơn cô và chồng, ngày nào cũng , cô thỉnh thoảng mới vài .
Còn cái máy may nữa, em trai cô gần đây đang tìm hiểu một đối tượng, đòi một cái máy may sính lễ, cho thì gả.
Mẹ cô lóc cầu xin cô nghĩ cách, nhưng tiền mua máy may cô , chứ phiếu thì tìm ở .
Không hổ là Diệp Cẩm Lê, đúng là một con sói mắt trắng vô ơn.
Gả cho vỗ m.ô.n.g một sống sung sướng, cũng nghĩ đến cả chị dâu trong nhà.
Cô nghĩ đến việc loại như Diệp Cẩm Lê cũng thể sống như , cảm giác như hàng vạn con kiến đang gặm nhấm l.ồ.ng n.g.ự.c, một cảm giác chua xót khó tả tràn ngập trong lòng.
“Chị dâu, chị ở đây gì thế?” Lý Thanh Thanh tới.
Hoàng Xuân Yến vẫn nhúc nhích ngoài, nghiến răng nghiến lợi : “Người vẫn là nên ích kỷ một chút, cô xem Diệp Cẩm Lê cái đồ ích kỷ trở thành sống nhất.” Thật là càng nghĩ càng cam lòng.
Lý Thanh Thanh thầm nghĩ: Chứ còn gì nữa, trong mơ Diệp Cẩm Lê cũng ích kỷ, rõ ràng sống như , bao giờ nghĩ đến việc giúp đỡ cô, nếu cô thể chia cho cô một ít tiền, một ít phòng, cô cũng đến nỗi sống t.h.ả.m như .
Nhìn từng món đồ khiêng , đáy mắt cô tối sầm .
Vài giây , cô thu ánh mắt, sang Hoàng Xuân Yến, giọng điệu vài phần đau khổ: “Thật lúc em ghen tị với nó, một tính toán cho nó như , nếu em còn sống, em và cả cũng là những đứa trẻ thương.”
“Em bà ngoại em là một lương thiện, nếu bà còn sống, chắc chắn cũng sẽ đối xử với chị dâu, gì khác, sính lễ ba thứ xoay một thứ vang chắc chắn sẽ thiếu, dù bà cũng chỉ cả là con trai, cho dù c.ắ.n răng, cũng lo cho một cái thể diện.”
Chillllllll girl !