“Anh trai lừa con, đồ đại xa, ăn hết kẹo của con, chỉ còn một cái thôi.”
Cô bé chuyện chậm rãi, nhưng vẫn thể sự tức giận trong giọng của nàng.
Trẻ con gì cũng đáng yêu, dù nàng hiện tại đang tức giận, cũng chỉ là một cục nhỏ xíu, Diệp Cẩm Lê cố nhịn bật . “Vậy trai xin con ?”
Miệng Nguyệt Nguyệt chu cao hơn, nàng giọng non nớt hừ một tiếng, nhịn dậm dậm chân: “Không !” Anh trai hư trộm kẹo của nàng, còn xin nàng, nàng quá tức giận!
Diệp Cẩm Lê: “Vậy lát nữa trai nếu xin con thì con tha thứ cho ?”
Cô bé nghĩ nghĩ: “Sẽ ạ!” Anh trai ngày thường đối với nàng vẫn , đồ ăn ngon cũng sẽ cho nàng ăn , nàng vẫn thích trai.
hôm nay trai lừa nàng còn xin nàng thì nàng vui.
Diệp Cẩm Lê về phía góc cầu thang: “Đông Đông, con đây xin em gái ?”
Trịnh Hồng Hà chút kinh ngạc qua. Nàng cũng con trai còn theo cùng lên đây , chơi với bạn bè .
Quả nhiên vài giây Đông Đông liền từ góc khuất .
Hắn mím môi đến mặt em gái: “Anh xin , em gái, nên lừa dối em.” Hắn nên vì ăn kẹo mà ăn hết kẹo em gái tiết kiệm , thật ăn xong liền hối hận.
Nhìn thấy em gái thương tâm như , đột nhiên cảm thấy chiếc kẹo ăn một chút cũng ngọt, ngược một loại vị đắng nhàn nhạt.
Hắn hối hận.
em gái để ý đến , cũng mặt mũi xin , sợ nàng tha thứ : “Mấy ngày sẽ ăn kẹo, sẽ trả hết kẹo cho em, em thể tha thứ cho ?” Hắn trả gấp đôi cho em gái.
Nguyệt Nguyệt nắm lấy tay , đôi mắt sáng long lanh: “Con tha thứ cho .”
Đông Đông lúc mới vui vẻ tươi: “Em gái em thật .”
Nguyệt Nguyệt: “Anh trai cũng .”
Hai đứa trẻ lập tức hòa thuận.
Tình cảm của trẻ con luôn đơn giản, cần suy nghĩ phức tạp như lớn, rõ chuyện xong, là một đôi em thiết.
Diệp Cẩm Lê nhoẻn miệng : “Vậy nếu như , thì Đông Đông, bánh quy nhỏ con hãy chia cho em gái ăn nhiều chút, như cho con ăn kẹo con sẽ cần tiết kiệm nữa.”
Đông Đông vỗ n.g.ự.c: “Vậy đều cho em gái ăn .” Hắn là đàn ông con trai, thật nên ăn nhiều kẹo như .
Nguyệt Nguyệt: “Con cần, trai cũng ăn.”
Trịnh Hồng Hà đưa hai túi bánh quy riêng cho Đông Đông và Nguyệt Nguyệt: “Không ăn vụng nha, chờ về nhà cùng chia.”
Hai em đồng thanh trả lời: “Dạ.” Theo hai vui vẻ ôm đồ vật trở về nhà.
“Tiểu Lê, thật sự cảm ơn em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-344.html.]
“Nếu em , chị cũng phát hiện Đông Đông cũng theo lên đây.”
Diệp Cẩm Lê: “Em cũng là tình cờ thấy, em còn cùng các chị nhà .” Vị trí của nàng liếc một cái là thể thấy góc khuất, Đông Đông còn lén lút ló đầu nhiều .
“Ngày thường đứa nhỏ đều là tùy tiện, ngờ tâm tư cũng còn tinh tế.”
“Còn Nguyệt Nguyệt……”
Hai đứa nhỏ tuổi tác xấp xỉ, cãi cũng là chuyện thường , cho nên các nàng giận dỗi thời gian tuy dài hơn một chút, cũng vẫn nghĩ nhiều.
Khóe môi Diệp Cẩm Lê khẽ cong: “Các cháu đều là những đứa trẻ , cháu chỉ là cho các cháu hòa thuận nhanh hơn một chút thôi.”
Hai tiếp tục trò chuyện vài câu mới phòng.
Chillllllll girl !
Cố Vân Trạch chia cơm sẵn, nàng lấy bát nhỏ ăn, lấy hộp cơm ăn.
Diệp Cẩm Lê đến: “Thơm quá, thật thì nàng gần một tháng chạm qua nhà ăn khu nhà tập thể , nhiều ngày như ăn đồ ăn nhà ăn còn nhớ lạ lùng.”
Cố Vân Trạch gỡ xong xương cá đó gắp thịt cá bát nàng: “Ăn nhiều cá một chút, cá hôm nay tươi.”
Nhắc đến cá, nàng hình như còn chiên nhiều cá khô nhỏ, hôm qua đều quên lấy xem hỏng , nhưng mà nàng đều cất kỹ nên chắc sẽ vấn đề gì.
“Hôm nay nhà ?”
Diệp Cẩm Lê gật gật đầu: “Trong nhà lò nướng, em liền mua chút nguyên liệu nhà chút bánh ngọt cho .”
Cố Vân Trạch: “À.”
Vài giây : “Vậy em cho ?”
Diệp Cẩm Lê giả ngây ngô : “A? Anh thích đồ ngọt ?”
“ , em còn để một bao, ngày mai đưa cho Tần Triệu Bạch , nhờ giúp đỡ, nếu em và đều nhất định thể mua vé tàu.”
Cố Vân Trạch siết c.h.ặ.t đũa, giọng điệu tủi : “Anh khi nào thích, rõ ràng em gì đó cũng thích ăn mà.” Anh vợ , chị dâu hàng xóm cũng , ngay cả Tần Triệu Bạch cũng , ngay cả bánh ngọt vợ cũng ăn.
Bỗng dưng, tiếng trong trẻo như chuông bạc của Diệp Cẩm Lê vang lên bên tai .
“Cố Vân Trạch, dễ lừa thế, em gì cũng tin.”
“Người khác đều đồ vật, chồng em thể chứ.”
Nàng hạ giọng: “Để dành cho là nhiều nhất, bánh ngọt đều ngọt như mấy , hẳn là sẽ thích.”
“Đến lúc đó cầm văn phòng, đói bụng thì ăn chút lót .” Trải qua huấn luyện thể lực xong, luôn sẽ đói nhanh hơn một chút, cho nên đó Diệp Cẩm Lê còn bảo mang theo thịt khô tòa nhà văn phòng.