Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 349: Nghề tay trái kiếm tiền tiêu vặt

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:17:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xét thấy thời đại ăn mặc vẫn còn bảo thủ, Diệp Cẩm Lê đổi thiết kế váy ôm m.ô.n.g ban đầu thành kiểu chân váy dài đơn giản nhất, chiều dài vặn đến đầu gối, để lộ cổ chân thanh mảnh.

Thời đại chuyện ngại ngùng vì đụng hàng, ngược còn thích mặc những kiểu dáng phổ biến, chính vì đa công nhận và yêu thích nên kiểu đó mới trở thành xu hướng.

Ngay khi Diệp Cẩm Lê bước , thứ đầu tiên Trương Thu Bình thấy chính là chiếc váy của cô. Vài ngày nữa bà buổi xem mắt, hai hôm dạo một vòng quanh bách hóa tổng hợp, bộ nào ưng ý thì giá quá đắt nỡ mua, bộ rẻ hơn chút thì mắt.

chiếc váy của Diệp Cẩm Lê may ở tiệm nào, tiền công là bao nhiêu?

nếu bà cũng thể mặc một bộ đồ như thế , bỏ thêm chút tiền cũng đáng, dù đắt thế nào thì cũng vẫn rẻ hơn mua ở bách hóa tổng hợp.

Diệp Cẩm Lê: “Em thuê may ạ.”

Ánh mắt Trương Thu Bình thoáng hiện lên vẻ thất vọng, thuê may thì chắc chắn là mua sẵn .

từng thấy kiểu , nghĩa là nó bán hết sạch.

câu tiếp theo của Diệp Cẩm Lê mắt bà sáng rực lên: “Đây là em tự may đấy ạ.”

Trương Thu Bình kinh ngạc vui mừng: “Vậy cô thể giúp may một bộ ?”

“Cô yên tâm, sẽ để cô chịu thiệt .”

Bà hạ thấp giọng, dùng âm lượng chỉ đủ hai thấy: “Cô cứ giá , sẽ trả tiền công và đưa vải.” Trương Thu Bình nếu trả ít quá cô sẽ , vì chẳng ai tốn bao nhiêu thời gian may đồ cho một mấy thiết, ngốc.

chuyện trả thêm tiền thể để khác , nếu sẽ khép tội đầu cơ tích trữ, bà thể hại .

Chillllllll girl !

Không đợi Diệp Cẩm Lê trả lời, Trương Thu Bình thẳng: “ sẵn sàng trả tám đồng.” Bình thường bà tiệm may quốc doanh may một bộ đồ mùa hè, tiền công 4 đến 5 đồng, nhưng bà sẵn lòng trả thêm mức giá đó.

Diệp Cẩm Lê cuối cùng cũng đồng ý, may một bộ đồ mùa hè cũng tốn quá nhiều thời gian, hơn nữa cô cũng thích may vá.

Sau khi lấy đo của Trương Thu Bình, cô trở văn phòng.

Cô hứa với Trương Thu Bình năm ngày sẽ giao đồ.

Thực Diệp Cẩm Lê chỉ cần hai ngày là xong, nhưng thời gian nên ấn định quá khít, lỡ chuyện gì đột xuất còn thể lùi một chút, ví dụ như cô mệt quá động tay, hoặc việc bận khác.

Đây đúng là "vô tình cắm liễu, liễu xanh rờn" . Trước đây khi cô túng thiếu thì chẳng ai tìm cô may đồ, giờ xưởng may việc, ngược nhờ tay nghề mà kiếm thêm chút tiền tiêu vặt.

Chuyện phần lớn là do môi trường sống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-349-nghe-tay-trai-kiem-tien-tieu-vat.html.]

Ở ngõ Loa, vì tiết kiệm tiền nên thường tự may đồ, nhà máy may thì cũng thể khâu tay từng mũi một. Dù một năm cũng chỉ may một bộ đồ, dù chậm thì thời gian vẫn dư dả.

Đa chỉ khi gặp dịp trọng đại mới thuê thợ may, như là áo cưới, hoặc cần một bộ đồ tươm tất để xem mắt.

Và quan trọng nhất là, những cô quen như các thím, các chị, nếu may đồ cũng sẽ tìm thẳng đến Triệu Lệ Tú, chẳng bao giờ đến lượt cô lộ diện.

Diệp Cẩm Lê nhẩm tính, cộng thêm hai mươi đồng tiền thưởng và tiền đệm , đệm lót cho khác đó, lương của cô cũng mới hơn ba mươi đồng.

Phải là nghề thật sự kiếm tiền, vài bộ quần áo là bằng lương cả tháng của bình thường .

nếu bảo Diệp Cẩm Lê tiệm may việc thì cô thích, quá khô khan, cô yên .

Như hiện tại là nhất, công việc nhàn hạ lương định, ai trả giá hợp lý thì cô giúp, đối ngoại thì cứ bảo là hộ quen, tiền công tính theo kiểu trao đổi vật phẩm.

nhiều quá thì . Tuy cô thể giữ bí mật cho khác, nhưng đời bức tường nào lọt gió, cho một vài thì thể là giúp đỡ quen, chỉ thu vài hào tiền công, chứ nhiều thì giải thích , cô cũng gán cho cái mác đầu cơ tích trữ.

Một ngày trôi qua nhanh ch.óng.

Hôm nay Diệp Cẩm Lê trực ban nên về nhà sớm.

Trên bàn cơm.

Diệp Cẩm Lê hỏi: “Bánh kẹo hôm qua em bảo đưa cho Tần Triệu Bạch, đưa chứ?”

Cố Vân Trạch gật đầu: “Sáng sớm đưa cho .” Nếu vợ đóng gói kỹ càng, thật sự lén lấy một ít. Đi ngoài mua đại mấy cái bánh đậu xanh, bánh đậu đỏ là đủ cho ăn , Tần Triệu Bạch dựa cái gì mà ăn ngon thế chứ.

Anh thở dài: “Bánh kẹo hôm nay em cho cũng đó chia chác sạch .” Từng đứa cứ như ăn đồ ngon bao giờ, vốn dĩ định để dành ăn dần, kết quả túi bánh quy đó đầy một phút còn mẩu nào. Giờ cũng chẳng dám mang đồ ăn đến văn phòng nữa.

Tần Triệu Bạch thì chuồn nhanh, chỉ là chịu trận.

Diệp Cẩm Lê : “Trong nhà vẫn còn mà.”

“Hơn nữa nếu ăn, em cho .”

Cố Vân Trạch mỉm , vợ thật là .

 

 

Loading...