Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 352: Cố Vân Trạch đòi quà

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:17:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khóe môi Cố Vân Trạch tự chủ mà nhếch lên, ánh mắt dịu dàng như tan chảy thành nước: “Trong cái nhà , em mới là thật sự xong.” Từ khi vợ, mới những ngày tháng đây của khổ sở thế nào, cũng may hiện tại khổ tận cam lai, tất cả đều xứng đáng.

“Mấy mảnh vải vụn cần thu em?” Cố Vân Trạch tinh ý nhận những dải vải vụn cắt .

Anh vợ dùng vải vụn việc ích.

Diệp Cẩm Lê: “Cứ để đó , lát nữa em còn dùng.” Cô định dùng những dải vải vụn hai cái nơ buộc tóc, coi như quà tặng kèm theo bộ quần áo, dây buộc tóc đơn giản cũng tốn bao nhiêu thời gian.

Bỗng nhiên, Cố Vân Trạch : “Còn một tháng nữa là thu .”

Khóe miệng Diệp Cẩm Lê khẽ cong lên một chút khó nhận , tuy gì nhưng vẫn giả vờ : “ , đến lúc đó cần bật quạt nữa. Nhiều khi bật quạt nhiều đầu cứ ong ong, mà bật thì nóng chịu nổi.”

“Mấy cái chăn bông mới trong tủ cuối cùng cũng đất dụng võ .”

Cố Vân Trạch im lặng mười mấy giây: “Cũng quần áo dày hơn chứ nhỉ?”

“Vợ ơi, em định tự may bách hóa tổng hợp mua đồ thu thế?”

Diệp Cẩm Lê vẻ trầm tư: “Chắc là mua thôi , đồ mùa thu phức tạp hơn đồ mùa hè nhiều, tự may tốn thời gian lắm. Em Sáng Tỏ qua đoạn thời gian nữa bộ phận thu mua của các chị sẽ Thượng Hải nhập một lô hàng mùa thu mẫu mới về, chắc chắn sẽ nhiều đồ lắm.”

Cố Vân Trạch im lặng.

Trong mắt Diệp Cẩm Lê hiện rõ ý , cố tình hỏi: “Sao gì thế?”

Chillllllll girl !

Lúc Cố Vân Trạch cũng nhận Diệp Cẩm Lê cố ý trêu , ngước mắt cô, giọng mềm mỏng gọi một tiếng: “Vợ ơi.”

Diệp Cẩm Lê rạng rỡ: “Muốn em may quần áo cho chứ gì?”

Gương mặt Cố Vân Trạch lập tức rạng rỡ hẳn lên, đôi mắt sáng như : “Có em?” Lần vợ may cho bộ đồ, thể mang khoe thêm nữa, nhưng nếu quần áo mới, thể nở mày nở mặt đám em một phen.

Đặc biệt là Tần Triệu Bạch!

Ăn bánh kẹo vợ mà còn dám mặt dày khoe khoang với , vợ, vốn dĩ chấp nhặt với cái tên độc đó, nhưng thật sự trút cơn giận .

Anh thể tưởng tượng cảnh mặc quần áo mới do Diệp Cẩm Lê may, còn Tần Triệu Bạch thì mặt đen như đ.í.t nồi .

Diệp Cẩm Lê lặng lẽ , giọng mang chút nũng nịu: “ em còn định may cho ông bà nội mỗi một bộ gửi về nữa, nếu may thêm cho thì tay em mỏi lắm, bây giờ?”

Cố Vân Trạch khẽ mím môi: “Vậy thôi may nữa.” Tuy mặc đồ vợ , nhưng nếu vợ mệt thì thà cần.

Quân phục đơn vị phát mặc cũng lắm .

Diệp Cẩm Lê mím môi khẽ: “Thật sự bỏ cuộc ?”

Cố Vân Trạch lắc đầu: “Bỏ cuộc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-352-co-van-trach-doi-qua.html.]

Diệp Cẩm Lê ngoắc ngoắc tay với Cố Vân Trạch: “Thực nếu cầu xin em, em cũng thể cho mà.”

Cố Vân Trạch: “Hửm?”

Diệp Cẩm Lê: “Bây giờ vẫn đến mùa thu mà, đồ của ông bà nội tháng em thể bắt tay luôn.”

may đồ cho ông bà nội là giả, họ đối xử với cô , cô cũng qua .

Ông bà thiếu tiền, thiếu tem phiếu cũng chẳng thiếu đồ bổ, cô sẽ may hai bộ quần áo gửi về. Còn t.h.u.ố.c lấy chỗ ông thầy t.h.u.ố.c đông y cũng mua thêm, ngoài còn một ít đặc sản núi rừng như nấm khô, rau rừng nữa.

“Nếu cần thì khi xong cho ông bà, em sẽ cho .”

“Làm từ từ thì cũng thấy mệt .”

Cả Cố Vân Trạch bỗng bừng sáng, ghé sát , cằm tựa lên vai cô, nắm lấy tay cô xoa xoa: “Vợ ơi, cầu xin em đấy.”

Diệp Cẩm Lê bỗng chọc trúng huyệt , khóe môi cong lên: “Được , em đồng ý.”

——

“Con mụ tiện nhân , bà lấy mất quần áo của !” Thái Đồng Đồng chống nạnh, trợn mắt giận dữ Lý Thanh Thanh.

Lý Thanh Thanh coi lời đứa trẻ gì, cô lạnh một tiếng: “Mày thật sự coi mày là cái gì quý báu lắm , tao thèm mà lấy quần áo của bà ?”

lấy thì , ai bằng chứng chứng minh bộ quần áo đó là cô lấy? Biết trộm thì ?

Thời buổi trộm cắp nhiều như rươi, nhà ai mà chẳng mất đồ.

Tuy nhiên, nếu con nhóc c.h.ế.t tiệt phát hiện , thì chiếc áo khoác cô đang giấu cũng sớm giải quyết thôi.

Không sợ Thái Thành Kiệt mắng, mà là lo chê, dù đây cũng chẳng chuyện vẻ vang gì.

Đặc biệt là bộ quần áo đó là của đẻ con nhóc .

Chỉ là tiếc chiếc áo khoác đó quá.

cũng hạng hàng, chất vải đó sờ loại len cao cấp.

Loại áo khoác thường là hàng nhập khẩu, nếu cũng là len tinh khiết sản xuất tại Thượng Hải. Đừng là cô mua nổi ở bách hóa tổng hợp, mà ngay cả ở chợ đen cũng khó tìm nguồn hàng.

Cũng may bán lấy tiền cô cái để tiêu, coi như là tận dụng triệt để.

“Còn nữa, mày ăn kiểu gì thế? Mở mồm là tiện nhân, chẳng chút giáo d.ụ.c nào cả, thật mày đây dạy dỗ mày kiểu gì.”

 

 

Loading...