Trịnh Hồng Hà hít một khí lạnh: “Bảo ai cũng xưởng lớn, phúc lợi thế ai mà mê chứ.” Chị cũng là công việc mới phát hiện đơn vị đến nhường nào.
Mỗi tháng lương định để lĩnh, lễ Tết phúc lợi cũng ngừng.
Trước chị khác nhận bao nhiêu phúc lợi, tuy hâm mộ nhưng trong lòng hề gợn sóng, vì dù cũng chẳng liên quan gì đến . bây giờ chị cũng là lĩnh phúc lợi .
Diệp Cẩm Lê khỏi mỉm . “Phúc lợi của Hội Phụ nữ cũng tệ ạ.”
Trịnh Hồng Hà ngượng ngùng : “Nói cũng đúng.”
Chị hai cân quýt, một cân đường trắng và một cân bánh trung thu, còn một hộp thịt heo hộp, như hơn phúc lợi của nhiều nhà máy . Dù cũng là Hội Phụ nữ của bộ đội, đãi ngộ chắc chắn hơn nhiều so với Hội Phụ nữ của các đơn vị khác.
Đối với điều , Trịnh Hồng Hà vô cùng mãn nguyện, đây là đầu tiên chị nhận phúc lợi ngày lễ. Trước khi còn ở nông thôn, chị dám nghĩ sẽ ngày lành như hôm nay.
Trước chị cảm thấy cuộc sống khi theo chồng lên đơn vị là thiên đường, dù ở đây cần việc kiếm công điểm, cũng cần hết việc nhà của cả gia đình, chị chỉ cần chăm lo cho gia đình nhỏ của là .
Bây giờ chị mới phát hiện , cuộc sống công việc mới thật sự rực rỡ. Trong công việc, chị là vợ của ai, cũng là của ai, mà chỉ là chính —— Trịnh Hồng Hà.
Chị thể dùng bản lĩnh của để kiếm tiền, mua gì thì mua nấy, bao giờ vì một câu của chồng “Cô ăn, uống, mặc, tiêu đều là của , dựa cái gì mà cãi với ” mà tức đến nên lời.
Bởi vì chị cũng đang kiếm tiền cho gia đình, công việc thật sự mang sự tự tin cho phụ nữ. Bây giờ cho dù về quê, chị cũng thể ngẩng cao đầu.
“Chị vẫn thích uống nhà em nhất.” Trịnh Hồng Hà nhận lấy ly Diệp Cẩm Lê đưa qua, vui vẻ .
Nói cũng lạ thật, rõ ràng đều là cách pha giống nhưng chị pha ngon bằng Diệp Cẩm Lê pha.
Có lẽ điều cũng giống như nguyên lý xào rau, phương pháp, các bước, nguyên liệu đều giống , nhưng hương vị cuối cùng khác biệt.
Diệp Cẩm Lê mỉm : “Em pha cả một bình lớn đấy, chị uống bao nhiêu thì uống, đảm bảo đủ.”
Trịnh Hồng Hà lắc lắc ly , : “Vậy thì chị khách sáo nữa .” Ở chung với Diệp Cẩm Lê lâu , chị cũng còn khách sáo như lúc ban đầu nữa. Bạn bè mà, qua , như tình cảm mới bền lâu.
“Ngày mai chúng cùng Hậu cần lĩnh phúc lợi , đến lúc đó gọi cả chị Tri Diên cùng nữa.” Bộ đội mỗi năm đều phát phúc lợi ngày lễ cho quân nhân, thường thì Trung thu và Tết Nguyên đán là phát hậu hĩnh nhất.
Diệp Cẩm Lê sảng khoái đồng ý: “Đương nhiên thành vấn đề.” Cô Trịnh Hồng Hà đang đến phúc lợi ngày lễ dành cho quân nhân và gia đình, phúc lợi của bộ đội nay vẫn tồi, dù quân đội cũng quyền ưu tiên nhất định trong việc cung ứng vật tư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-383.html.]
Trịnh Hồng Hà trầm ngâm: “Không năm nay sẽ phát những gì nhỉ?”
Diệp Cẩm Lê hỏi: “Thường thì những gì ạ?” Đây là đầu tiên cô lĩnh phúc lợi của bộ đội.
Nhắc đến phúc lợi, mắt Trịnh Hồng Hà như sáng lên: “Bánh trung thu, gạo tẻ, đường trắng, thịt, khăn mặt, xà phòng, nho, táo.”
“Năm ngoái hình như phát mấy thứ .” Mấy năm nữa thì chị nhớ rõ, nhưng thể chắc chắn là đều hậu hĩnh.
Mấy thứ là phúc lợi cho quân nhân và gia đình, nhưng thực gia đình chỉ là hưởng ké, dù những quân nhân độc cũng nhận những thứ y hệt.
Trịnh Hồng Hà khẽ lắc đầu, lẩm bẩm một tiếng: “Ngày mai Lâm Vệ Quốc dịp đắc ý cho xem.” Mấy hôm phát lương, cái đuôi của chồng chị suýt vểnh lên tận trời. chị nhịn, dù phần lớn tiền đều đưa cho chị, thể ưa tiền chứ, đắc ý thì cứ đắc ý, chị nắm quyền tài chính là .
Diệp Cẩm Lê cong môi gì.
Một lúc , ánh mắt Trịnh Hồng Hà dừng ở ban công phòng khách: “Nhà em ngày càng , mấy chậu hoa chăm sóc thật.”
“Từ lầu lên, cả tòa nhà nhà em là nổi bật nhất.”
Khi ở lầu, chị thích nhất là lên phòng của Diệp Cẩm Lê. Sao đây chị nghĩ việc trồng hoa ở ban công nhỉ, như trông giống như một phòng hoa nhỏ.
đầu nghĩ đến thằng nhóc nghịch ngợm ở nhà, chị cảm thấy trồng hoa mới là đúng, nếu chẳng sẽ nó vặt trụi đến mức nào.
Diệp Cẩm Lê khẽ nhấp một ngụm nước ấm, mắt cong cong: “Chị dâu, nếu chị ưng chậu nào thì cứ mang về ạ.”
Chillllllll girl !
Trịnh Hồng Hà xua tay: “Thôi thôi, trồng rau thì chị , chứ hoa chị trồng nổi .” Chị chỉ trồng hoa cải dầu, chứ những loại hoa như thế chị từng tiếp xúc, lỡ trồng c.h.ế.t thì chẳng lãng phí .
Diệp Cẩm Lê nhẹ: “Thật em cũng trồng hoa lắm .”
Trịnh Hồng Hà: “Vậy em…”
“Mấy chậu đều do Tham mưu trưởng Cố chăm sóc ?” Chị kinh ngạc vì Cố Vân Trạch trồng hoa, mà là kinh ngạc vì thể trồng hoa như .
Dù thể trồng hoa như vẫn hiếm thấy, đặc biệt là đối với đàn ông.