Diệp Cẩm Lê: “…” “Vậy thì lúc đó em nhiều một chút.”
Cố Vân Trạch lặng lẽ cô, trong mắt chứa đầy ánh dịu dàng, cụp mắt xuống: “Thôi , em vất vả quá, em cứ cho trai là , tỉnh khác, ăn cũng .”
Diệp Cảnh Châu mím môi thành một đường thẳng, đáy mắt sự thể tin nổi sự ghét bỏ. Còn thể bán t.h.ả.m như , Cố Vân Trạch thể chút liêm sỉ nào , đây nhận vô như .
Diệp Cẩm Lê: “Đều là cùng một lúc, nhiều thêm một chút cũng tốn nhiều thời gian .”
Diệp Cảnh Châu về phía Cố Vân Trạch, tuy cong môi nhưng ý chạm đến đáy mắt: “Vậy thì cũng ăn nữa, tàu hỏa cơm, tuy thích lắm nhưng ăn tạm vài bữa cũng qua.”
Diệp Cẩm Lê: “…”
Tiết mục gà con mổ bắt đầu .
Triệu Lệ Tú nhận sự tranh đấu ngầm giữa hai , bà gắp cho ba đứa nhỏ mỗi một miếng sườn: “Sao ăn cơm , nhiều đồ ăn như đừng lãng phí.” Trời nóng thế , đồ ăn mặn để qua đêm là thiu, nhất là giải quyết trong một bữa.
Tiếp theo, bà bóc cho con gái một con tôm: “Ăn nhiều , bác sĩ tôm giàu protein.”
Diệp Cẩm Lê nhếch khóe môi, lông mày khẽ động: “Mẹ còn cả protein nữa cơ .”
Triệu Lệ Tú nhướng mày, trong mắt ánh lên nụ , bà xoa xoa tay, khẽ hất cằm: “Mẹ chỉ protein mà còn cả vitamin nữa đấy.” Tuy cụ thể chúng là gì, nhưng lời bác sĩ thì chắc chắn sai, bác sĩ bổ gì thì cứ bổ nấy.
Diệp Cẩm Lê: “Đồng chí Triệu học thức ngày càng uyên bác, xin tuyên dương.” Nói Diệp Cẩm Lê đầu vỗ tay, Cố Vân Trạch và Diệp Cảnh Châu khóe môi mang theo ý cũng cùng cô vỗ tay cho Triệu Lệ Tú.
Triệu Lệ Tú đến rung cả : “Thôi thôi , ngại quá .”
Chillllllll girl !
Diệp Cẩm Lê: “Mẹ, tinh thần và thái độ ngừng học hỏi, nâng cao bản của vốn dĩ là điều chúng con nên học tập.”
“Anh, Vân Trạch, hai đúng .”
“Ừ, sai.”
*
Lý Thanh Thanh hôm nay tâm trạng từng , bởi vì cô mang thai!
Bảo mấy hôm cô cứ cảm thấy bụng trướng, hóa là con trai yêu quý của cô đang nhắc nhở .
Lý Thanh Thanh khóe môi bất giác cong lên, vẻ mặt từ ái sờ sờ cái bụng rõ hình thù, cầm tờ giấy xét nghiệm tay nhịn thành tiếng.
Cô thật sự m.a.n.g t.h.a.i .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-388.html.]
Đứa bé đúng là ngôi may mắn, nó mấy ngày nay vui nên vội vàng đến dỗ dành đây mà.
Vẫn là con trai , con gái chỉ là đồ bỏ .
Nhớ đến đứa con gái danh nghĩa , sắc mặt Lý Thanh Thanh đột nhiên đổi.
Khoảng thời gian nếu Thái Đồng Đồng bới móc chuyện cô lấy quần áo , Thái Thành Kiệt cũng sẽ nổi giận với cô như , thậm chí tháng một đồng cũng cho. May mà đó cô bán quần áo, trong tay còn giữ một ít tiền, nếu cũng .
Từ xa hoa trở về giản dị thật khó, từ khi gả nhà họ Thái mấy tháng nay, cô từng , trong tay cũng bao giờ thiếu tiền, bảo cô sống những ngày tiền, cô thật sự quen.
Cô tài nào hiểu nổi, quần áo của một đàn bà hạ phóng xuống nông trường thì gì đáng để giữ chứ? Thái Thành Kiệt thấy xui xẻo ?
Nghĩ đến vợ của Thái Thành Kiệt, sắc mặt Lý Thanh Thanh càng thêm u ám.
Vốn tưởng rằng đó chỉ là một quan trọng, nhưng vị trí của đàn bà đó trong lòng Thái Thành Kiệt dường như nặng hơn cô tưởng tượng nhiều.
Cô chỉ lấy vài bộ quần áo của mụ thôi, mà Thái Thành Kiệt vì chuyện nhỏ nhặt gần một tuần chuyện với cô .
Những bộ quần áo đó dù để cũng là để đó, cô bán đổi lấy tiền thì . Bây giờ cô mới là nữ chủ nhân của nhà họ Thái, cô quyền xử lý thứ trong nhà.
Lý Thanh Thanh nhíu mày, rõ ràng trong giấc mơ của cô căn bản xuất hiện vợ , nhiều năm như mà vẫn còn âm hồn tan.
Còn con tiện nha đầu mà mụ sinh cũng chẳng thứ gì, chỉ châm ngòi ly gián. Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, quả nhiên con cháu của tiểu thư nhà tư bản cũng chỉ thể là sâu mọt của xã hội.
Nghe thấy tiếng động ở cửa, Lý Thanh Thanh vui mừng khôn xiết : “Thành Kiệt, về .”
Thái Thành Kiệt gì, chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái dắt Thái Đồng Đồng nhà.
Thái Đồng Đồng về phía Lý Thanh Thanh, đắc ý nhếch môi.
Cô bé , ba vẫn yêu nhất, đàn bà xa chẳng là gì cả. Chờ trở về, bà chắc chắn sẽ đuổi khỏi nhà.
Không nghĩ đến điều gì, ánh mắt cô bé đột nhiên ảm đạm xuống. đàn bà xa cô bé hạ phóng xuống nông trường.
Cô bé vốn cho rằng bà bậy, nhưng chuyện hình như là thật.
Nhà bà cô của cô bé cũng từ thành phố hạ phóng về nông thôn, những đó mặc quần áo rách rưới, mỗi ngày còn những công việc khổ cực, mệt nhọc và bẩn thỉu nhất, còn nhổ nước bọt, ném lá rau úa, ném đá.
Thái Đồng Đồng mím môi thành một đường thẳng, cô bé thật sự còn thể trở về ?