Cô giơ tay sờ sờ mặt , hàng lông mi dài nhẹ nhàng rung động: “Anh cảm thấy dạo tính tình em quái lạ lắm ?”
Trước cô bao giờ vì một chuyện nhỏ mà biến động cảm xúc lớn như , cảm giác đều giống chính nữa.
Cố Vân Trạch khóe môi treo lên nụ nhạt, nắm lấy tay cô, dùng gương mặt nhẹ nhàng cọ cọ: “Đương nhiên , vẫn đáng yêu như .”
Diệp Cẩm Lê môi mím : “Em chuyện nghiêm túc với đấy.”
Kỳ thật đôi khi cô cũng phiền lòng. Mỗi ở bên ngoài cô đều thể nhịn xuống, nhưng cứ đối mặt với Cố Vân Trạch là nhịn , luôn cảm thấy chính là chịu ủy khuất.
Cố Vân Trạch biểu tình nghiêm túc: “Anh đều là lời thật lòng.”
Anh động tác mềm nhẹ vén tóc mái trán cô, ánh mắt chuyên chú: “Bác sĩ đều , t.h.a.i p.h.ụ cảm xúc định là chuyện bình thường. Anh thật sự thấy tính tình em quái lạ, thế , ai mà chẳng cảm xúc.”
“Hơn nữa cảm xúc của em ảnh hưởng đến khác.”
“Quan trọng là là chồng em, một chút cảm xúc nhỏ nhặt chẳng lẽ nên chịu đựng ?”
Đáy mắt Cố Vân Trạch ôn nhu cơ hồ hóa thành nước chảy : “Kỳ thật tiếp nhận những cảm xúc nhỏ của em, cảm thấy còn hạnh phúc.”
Tại vợ trút giận lên khác? Đó còn vì là quan trọng nhất trong lòng cô, cho nên cô mới thể ở mặt thể hiện con chân thật nhất.
“Cho nên em cái gì thì cứ cái đó, cần giữ trong lòng, cũng cần áy náy.”
Diệp Cẩm Lê mím môi: “Em mới sẽ áy náy .”
Cố Vân Trạch dùng ch.óp mũi sủng nịch chạm nhẹ mũi cô, giọng mang theo ý lười biếng: “Không áy náy đương nhiên là nhất, chỉ hy vọng em mỗi ngày đều vui vẻ.” Vợ chính là ông mặt trời nhỏ lúc nào cũng tỏa sáng.
Diệp Cẩm Lê kéo kéo cổ áo : “Cố Vân Trạch, với em như ?”
Cố Vân Trạch môi nở nụ nhạt: “Câu thứ ba đấy.”
“Lần đổi câu trả lời.”
Diệp Cẩm Lê: “Hửm?”
Anh giơ tay nắm lấy ngón tay đang nghịch cổ áo của cô, giọng ôn nhu trầm thấp: “Bởi vì yêu em.”
Bởi vì yêu cô, cho nên đem những thứ nhất trong khả năng của dâng hiến cho cô, thậm chí những thứ ngoài tầm với cũng tranh một tranh. Mục đích đều là để cô thể sống cuộc sống hơn, phiền não, lo âu, chỉ còn niềm vui.
Diệp Cẩm Lê cảm giác tim như thứ gì đó bỏng rát, tê tê dại dại.
Cố Vân Trạch kỳ thật ít từ "yêu", cô cũng . Hai thường dùng từ "thích", bởi vì thích dễ hơn yêu. mỗi yêu, cô đều thể cảm nhận tình cảm nồng nàn và sâu sắc từ lời của .
Diệp Cẩm Lê ánh mắt sáng quắc về phía : “Cố Vân Trạch, em cũng yêu .”
Cố Vân Trạch mặt mang theo ý : “Đương nhiên , em yêu thì còn thể yêu ai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-399-loi-yeu-thuong-buoi-som-mai.html.]
Diệp Cẩm Lê đang bắt chước ngữ khí chuyện của cô.
Hai tầm mắt giao , va chạm lảng tránh.
“Ngày mai bồi em dạo Bách hóa Đại lầu , chúng lâu dạo phố .”
“Mệnh lệnh của vợ đại nhân ban xuống, tự nhiên chỉ thể tuân theo.”
Diệp Cẩm Lê nhéo nhéo tay : “Anh chuyện càng ngày càng dẻo miệng.”
Cố Vân Trạch: “Học theo vợ đấy.”
Diệp Cẩm Lê nắm tay đ.ấ.m nhẹ hông một cái: “Anh hươu vượn, em chuyện mới dẻo miệng như thế.”
Cố Vân Trạch nắm lấy bàn tay đang loạn của cô: “Đây là em chứ nhé.”
Hai vợ chồng tiếp tục trò chuyện một lát, thẳng đến khi Diệp Cẩm Lê ngáp một cái thì đề tài mới kết thúc.
Cố Vân Trạch: “Vậy tắt đèn nhé?”
Diệp Cẩm Lê nhắm mắt gật gật đầu: “Ừm.”
Tắt đèn xong, trong phòng cũng tối như tưởng tượng. Ánh trăng ngoài cửa sổ sáng, tuy rằng trong phòng treo rèm nhưng ánh trăng vẫn xuyên qua khe hở chiếu , lưu những điểm sáng lốm đốm, giống như một bức tranh tĩnh lặng.
Hôm , khi Diệp Cẩm Lê tỉnh thì Cố Vân Trạch còn ở giường.
Diệp Cẩm Lê quần áo xong ngoài, giơ lên nụ nhiệt tình chào hỏi: “Mẹ, cả, buổi sáng lành nha.”
Triệu Lệ Tú: “Mặt trời lên cao đến m.ô.n.g mà còn kêu sớm?” Cái chữ "sớm" thật đáng để suy ngẫm.
Diệp Cẩm Lê cong cong môi: “Chỉ cần còn ở buổi sáng thì đó chính là buổi sáng.”
Triệu Lệ Tú nội tâm thầm , lời đúng là một bộ một bộ, cũng con gái bà thể hổ mà .
Chillllllll girl !
Thôi kệ, con cháu tự phúc của con cháu. Con gái hiện tại sống hạnh phúc, cũng coi như để nó hưởng phúc .
Ai thể đây là phúc lợi của thời đại chứ? Đặt thời bà còn trẻ, lười biếng cơ bản hưởng phúc, vì dễ dàng trở thành đối tượng phê đấu, đặc biệt là phụ nữ. Hơn nữa cũng đàn ông như để cho hưởng phúc. Hiện tại cảnh chung hơn, đàn ông ưu tú cũng để nó vớ , cho nên con gái bà vẫn là may mắn.
Cô quanh một vòng: “Con rể ?”
Triệu Lệ Tú: “Đang ở sân cho gà vịt ăn đấy.”
Biết con gái mang thai, bà liền nhờ mua thêm ba con gà và hai con vịt, trong lu nước ngoài sân còn nuôi năm con cá.
Diệp Cẩm Lê “À” một tiếng. Dạo gần đây cô dám gần khu vực đó lắm. Tuy rằng cô ăn uống nôn nghén, nhưng thấy gà vịt sống vẫn mẫn cảm.