Cố Vân Trạch gần mấy : “Rõ ràng là mà.” Mắt thẩm mỹ của dù cũng hơn ông nội ở nhà chứ, lý nào vợ thích, hơn nữa thấy chiếc váy nhỏ hợp với bé gái.
Ở Kinh Thị xa xôi, ông cụ Cố đang chơi cờ với một bạn chiến hữu cũ đột nhiên hắt xì liên tiếp hai cái.
Ông cụ tóc bạc trắng đối diện ngước mắt lên lườm ông một cái: “Ông đ.á.n.h cờ cũng đến mức phun nước bọt lên bàn cờ chứ.”
Ông cụ Cố phục : “Ai ông chứ, thực lực của rành rành đó.” Trình độ cờ của ông khá mà, ai dám .
“Với hắt xì gọi là phun nước bọt, lão Văn ông chuyện càng ngày càng chừng mực đấy.”
Nói , ông hắt xì liên tiếp hai cái, ông Cố xoa xoa mũi, cũng ai đang nhắc đến .
Hai câu của ông Cố khiến bà Cố thấy chỉ lắc đầu.
Cái ông chơi cờ dở mà còn hổ thực lực của rành rành đó, bà còn lợi hại hơn ông , nhưng mà về phương diện chơi cờ thì ông nhà bà đúng là càng thua càng hăng, lúc bà cũng nỡ đả kích.
Bà bưng hai ly hoa quả, một đĩa trái cây và một đĩa bánh hạt dẻ qua: “Hôm nay trời nóng, uống chút giải nhiệt .”
Ông cụ họ Văn nhận lấy: “Vậy cảm ơn em dâu nhé.” Ông cũng thích món ở nhà họ Cố, điểm tâm tồi, cũng hợp khẩu vị của ông.
“Trà nhà các ngon thật đấy.” Uống nhiều những loại quý giá , loại hoa quả ướp lạnh như thế ông thích, trời nóng uống đặc biệt sảng khoái, một ngụm bụng cảm giác cả như ngâm trong nước, mát lạnh, ngay cả sự nóng nảy trong lòng cũng giảm vài phần.
Ông cụ Văn uống một ngụm, “Trà các mua ở ?” Lần ông hỏi nhưng tiện mở lời, cứ như thể ông thèm thuồng lắm .
Ông cụ Cố bưng ly lên nhấp một ngụm, khóe miệng nở một nụ đắc ý: “Cái mua , đây là cháu dâu tự tay chuẩn gửi đến đấy.”
Cuối cùng cũng đến lượt ông khoe khoang , ông khác khoe cháu dâu hiếu thảo thế nào, mua cho cái cho cái , cuối cùng ông cũng thể phản công , cháu dâu của ông cũng kém, thậm chí còn hơn!
Tuy cách xa như , nhưng cháu dâu ông cách một thời gian gọi điện đến hỏi thăm tình hình gần đây của hai ông bà, còn gửi những bưu kiện do chính tay chuẩn , thử hỏi ai thể hơn cháu dâu ông chứ.
Hơn nữa bây giờ Cẩm Lê còn đang mang thai, sang năm giờ ông thể bế chắt gái , thật sự nghĩ thôi cũng thấy vui, vì chắt gái ông cũng sống đến một trăm tuổi.
Văn Dũng Tông: “Thảo nào chỉ nhà mới .”
“Cháu dâu đúng là một cô gái hiếu thảo.”
Nụ mặt ông cụ Cố càng tươi hơn: “Chứ còn gì nữa, còn cảm thấy thằng nhóc nhà trèo cao đấy chứ.” Kết hôn muộn cũng cái của kết hôn muộn, nếu thể cưới một cô gái như về nhà.
Cho nên con cháu tự phúc của con cháu, một việc cần vội vì chủ yếu vẫn là xem duyên phận, duyên phận đến thì chuyện đều dễ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-402.html.]
“Vân Trạch và Cẩm Lê trông xứng đôi, sống từng tuổi vẫn là đầu tiên thấy một đôi xứng như , lão Cố ông đúng là phúc khí thật.” Nói ông cụ Văn giơ ngón tay cái lên, ông từng gặp Diệp Cẩm Lê và Cố Vân Trạch, cho nên những lời cũng thẹn với lương tâm.
Ông Cố: “Nhà ông cũng kém mà.”
Hai tâng bốc vài câu.
Chillllllll girl !
Văn Dũng Tông: “Cháu dâu chắc là gửi cho ít hoa quả như nhỉ.”
Ông cụ Cố tươi rói: “ , nó chúng thích uống nên gửi mấy hũ đến.” Lời , ánh mắt ông cụ chợt căng thẳng, nụ mặt cũng dần biến mất.
Lúc trong lòng ông chỉ một ý nghĩ, xong , lừa .
Giây tiếp theo, Văn Dũng Tông liền theo lời ông: “Nếu thì chia cho một ít , lão Cố chúng giao tình bao nhiêu năm như , ông chắc sẽ từ chối nhỉ.”
Nụ của ông cụ Cố cứng , theo bản năng về phía vợ.
Bà Cố cong môi : “Ông chắc chắn sẽ từ chối .” Dù hai bà phân chia , ông cho phần của ông cũng ảnh hưởng đến bà, ngay cả hai ly đang pha bây giờ cũng là của ông .
Ông Cố lúc nổi nữa, suýt nữa thì quên mất lão Văn là ranh ma nhất trong mấy bọn họ, kết quả ông mắc bẫy.
Ông mà, tự dưng Văn Dũng Tông chơi cờ với ông, quả nhiên vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo*.
Tự dưng tỏ ân cần, chuyện gian trá thì cũng là trộm cắp.
Cuối cùng, ông cụ Cố chỉ thể đau lòng nhường nửa bình.
Ông cụ Văn mãn nguyện cầm lấy thứ , ông ha hả: “Lão Cố, đến tìm ông chơi cờ nhé.”
Ông Cố trong lòng khổ, ông đừng đến nữa.
“Bà nó ơi.” Ông Cố về phía bà Cố.
Bà Cố lùi mấy bước, vẻ mặt phòng : “Đừng nhắm , chia cho ông , ai bảo cái miệng của ông giữ mồm giữ miệng gì.”
Bà tự uống còn đủ, nỡ chia chứ, cháu dâu mấy loại hoa quả đó đều thể dưỡng nhan, bà đương nhiên giữ cho .