Ông Cố thở dài một , vẫn là lão Văn quá nhiều tâm cơ, càng già tâm càng đen thế .
Bà Cố xuống bên cạnh ông: “Hai hôm nữa chúng cùng mua ít vải .” Cũng phiếu vải trong nhà đủ , lát nữa bà về đếm , nếu đủ thì đổi với khác.
“Mua vải gì, bà thích mua quần áo may sẵn hơn ?”
Bà Cố trực tiếp lườm ông một cái. “Cẩm Lê mang thai, bụng lớn lên may quần áo .” Cẩm Lê yêu cái , thích mặc quần áo xinh xắn, con bé chắc chắn hy vọng lúc m.a.n.g t.h.a.i cũng thật xinh , bà nội, nguyện vọng nhỏ vẫn thể thỏa mãn .
Quần áo bầu rộng một chút cũng , sửa nhỏ là thể mặc như thường.
“Vừa còn khoe khoang mặt ngoài là Cẩm Lê hiếu thảo đấy, ông đối với cháu dâu của chúng một chút ?”
Ông Cố tự đuối lý: “Tại nhất thời nghĩ .”
“Phiếu trong nhà đủ , tìm đổi thêm .”
Bà Cố: “Chắc là đủ, nhưng xem .” Không chỉ Cẩm Lê mà cả đứa bé trong bụng con bé cũng cần, còn Cố Vân Trạch, một năm mấy bộ quân phục cũng đủ cho nó mặc , đàn ông cần nhiều quần áo gì, quân phục mới là trang phục nhất.
Ông Cố: “Nếu đủ thì tìm đổi.” Phải mua thêm nhiều vải hoa nhí mới , các đồng chí nữ trẻ trung xinh là mặc váy liền hoa nhí và chân váy hoa nhí, bé gái mặc cũng xinh.
Bên , Diệp Cẩm Lê chằm chằm chiếc váy hoa nhí màu hồng, khóe môi mím thành một đường thẳng.
Cố Vân Trạch vẻ mua: “Váy cho con gái mặc chắc chắn sẽ .”
Diệp Cẩm Lê: “Váy cho trẻ ba bốn tuổi mặc, chắc chắn đợi bốn năm mới cho con gái mặc ?”
Cố Vân Trạch: “…” Anh ngượng ngùng : “Vậy thôi đừng mua nữa.” Hóa trẻ ba bốn tuổi mặc quần áo nhỏ như , thế thì trẻ mấy tháng tuổi nhỏ đến mức nào, tưởng tượng .
Mấy em bên cạnh tuy vài kết hôn sinh con, nhưng con của họ thật sự từng để ý, gặp thì cho chút kẹo và bao lì xì, nhiều hơn thì cũng , dỗ cũng chăm.
Dù trong mắt , trẻ con chính là hiện của phiền phức, yếu ớt .
“Vậy trẻ mấy tháng tuổi thì nên mặc cỡ nào?”
“Bộ ?” Anh chỉ, đó là bộ yếm màu xanh lam kết hợp với áo sơ mi kẻ sọc màu đỏ.
là khó , hai bộ quần áo nhất đều chọn , mắt thẩm mỹ cũng , nhưng đều phù hợp.
Diệp Cẩm Lê: “Bộ đó ít nhất cũng đợi đứa bé hai tuổi mới mặc .” Đó là bộ quần áo nhỏ nhất , quần áo trẻ em ở cửa hàng bách hóa thật ít, tổng cộng chắc cũng chỉ mười mấy bộ, ở những thành phố lớn hơn như Thượng Hải, Kinh Thị, lựa chọn quần áo trẻ em ở các cửa hàng bách hóa địa phương sẽ nhiều hơn, nhưng ở chỗ họ, là lắm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-403.html.]
So với quần áo lớn, quần áo trẻ em chút ưa chuộng, dù lớn mua một bộ quần áo về thể mặc nhiều năm, nhưng trẻ con thể mặc mấy tháng nữa, dù trẻ con lớn nhanh, thể là mỗi năm một khác.
Cho nên mua quần áo trẻ em về là lợi, tốn tiền tốn phiếu mà chỉ đổi một bộ quần áo mặc bao lâu.
Vì , đại đa vẫn tình nguyện mua vải về tự tay may vá cho con, hoặc là sửa nhỏ quần áo cũ của lớn, trai mặc xong thì em trai mặc, chị gái mặc xong thì em gái mặc tiếp, cứ thế truyền tay .
Diệp Cẩm Lê nhẹ nhàng kéo áo : “Hôm nay chúng đừng xem quần áo nữa, xem thứ khác , quần áo của con em vẫn tự .”
Cố Vân Trạch: “Tự vất vả quá ?”
Diệp Cẩm Lê: “Em cũng đợi đến cuối t.h.a.i kỳ mới , cứ từ từ thôi, dù ngày dự sinh cũng đến tháng sáu năm cơ mà.” Mẹ cô bà ngoại của đứa bé chắc chắn sẽ chuẩn những thứ khác, cô chỉ cần một ít tất, quần áo nhỏ là .
“Đi thôi, tiên mua hết những thứ trong danh sách .”
*
Lý Thanh Thanh cửa hàng bách hóa thẳng lên lầu ba, chuẩn mua đôi giày da bò màu nâu mà cô hằng ao ước.
May mắn là vẫn còn hàng, cô bước nhanh đến quầy, bảo nhân viên bán hàng lấy đôi giày đó .
“Thành Kiệt, đôi giày thế nào?” Lý Thanh Thanh vui vẻ khoe mặt .
Thái Thành Kiệt: “Không hợp lắm.”
Chillllllll girl !
Vẻ mặt Lý Thanh Thanh cứng đờ, hợp, chẳng lẽ cô xứng với một đôi giày ?
Rõ ràng trong mơ, chỉ cần là thứ Diệp Cẩm Lê , đều sẽ mua cho cô, đến lượt cô thì , chẳng chỉ là 25 đồng và một tờ phiếu công nghiệp thôi , chẳng lẽ cô xứng?
Như khác sẽ cô thế nào, họ sẽ cô tiền mà còn đòi chứ.
Khóe miệng Lý Thanh Thanh cong lên một cách mất tự nhiên, nụ mặt gượng gạo: “Sao hợp?” Nếu cho cô một câu trả lời thỏa đáng, cô sẽ bỏ qua .
“Giày gót, em đang m.a.n.g t.h.a.i thích hợp giày cao gót.”
“Hay là xem đôi giày giải phóng , loại giày đó thoải mái, hoặc là đôi giày vải cũng , đường dễ chịu, lúc của Đồng Đồng m.a.n.g t.h.a.i về cơ bản đều giày vải.”