Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 404

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:30:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gót giày cao ba phân mà cũng gọi là gót? Sao cô giày cao từng đó cũng thể ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng nhỉ.

Giá cả lập tức c.h.é.m hơn một nửa, giày giải phóng chỉ cần bốn đồng rưỡi một đôi cộng thêm một phiếu công nghiệp, giày vải còn rẻ hơn, chỉ cần ba đồng rưỡi và nửa mét phiếu vải, còn bằng lẻ của đôi giày da bò.

Lý Thanh Thanh chằm chằm đôi giày da bò, trong mắt ánh lên vẻ khao khát: “Gót cũng cao.” Đôi giày như , cô chắc chắn sẽ hợp, giày vải và giày giải phóng thể so sánh với giày da , căn bản cùng đẳng cấp.

Trước đây cô từng ghen tị với Diệp Cẩm Lê vì một đôi giày da dê nhỏ màu đen, gót cao năm phân, mặt giày còn khóa kim loại xinh .

Đó là Diệp Cảnh Châu mua cho cô, tốn 35 đồng và hai phiếu công nghiệp, giá gần bằng một tháng rưỡi lương của cô , một đôi giày da dê nhỏ như cũng dễ mua.

chầu chực ở cửa hàng bách hóa mấy tháng nay cũng thấy đôi nào giống hệt đôi đó, hỏi thì đều bảo , cho nên cô chỉ thể lùi một bước chọn giày da bò.

Cỡ giày của cô lớn hơn Diệp Cẩm Lê nửa , khi đó để thể đôi giày của Diệp Cẩm Lê, cô nhỏ nhẹ bày tỏ ý mượn giày.

Kết quả cô cho mượn thì thôi, còn châm chọc cô chân to.

từng thấy ai độc mồm độc miệng như Diệp Cẩm Lê.

Thái Thành Kiệt: “Đi giày gót , giày như vẫn là đợi em sinh con xong hãy mua, bây giờ vẫn lấy đứa bé trọng, chắc chắn cũng vui khi em giày cao gót.” Nói liền bảo nhân viên bán hàng cất đôi giày lên quầy.

“Anh thấy giày vải vẫn hơn, hoa văn cũng , thể mua cho em hai đôi.”

Hai đôi giày vải cũng mới bảy đồng, thứ cô thiếu nhất chính là giày vải.

Lý Thanh Thanh thậm chí còn nghi ngờ Thái Thành Kiệt nỡ bỏ nhiều tiền như để mua giày da bò cho cô nên mới tìm nhiều lý do như .

chút hối hận tại rủ Thái Thành Kiệt cùng, nếu sớm mua đôi giày đó .

Tuy nghĩ nhưng chắc chắn thể .

ở nhà em còn mấy đôi giày vải .” Giày vải cô tự cũng , cần gì mua.

Ánh mắt Lý Thanh Thanh vẫn nhịn về phía đôi giày , thứ luôn là thứ nhất, đặc biệt là đôi giày còn mang theo sự cam lòng trong lòng cô .

Diệp Cẩm Lê còn giày da dê, chẳng lẽ cô một đôi giày da bò cũng thể ?

mà…”

Thái Thành Kiệt chốt hạ một câu: “Vậy thì mua giày giải phóng.”

“Vợ ơi, mua một đôi giày , thấy đôi , em mặc váy phối với đôi giày chắc chắn sẽ xinh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-404.html.]

Lý Thanh Thanh đầu định xuống lầu thì thấy một câu như .

Chillllllll girl !

Giọng đối với cô hề xa lạ.

Diệp Cẩm Lê chỉ liếc qua một cái: “Không cần, em thích.” Đôi giày da bò khá nhiều khuyết điểm, gia công tinh xảo lắm, mũi giày tròn, trông to thô kệch, hợp để phối với váy, mà phối với quần cũng chút .

Trong nhà cô hai đôi giày da dê, mỗi đôi đều tinh xảo và xinh hơn đôi giày da bò mặt.

Cố Vân Trạch: “Vậy chúng xem đôi khác.” Sở thích của quan trọng, mấu chốt vẫn là xem vợ rốt cuộc thích cái gì.

Không cần, dựa mà cô cần?

Đôi giày da bò mà cô hằng ao ước, đến miệng Diệp Cẩm Lê trở thành thứ rác rưởi mà cô , điều công bằng ?

“Sao nữa?” Thái Thành Kiệt đầu .

Lý Thanh Thanh: “Em đột nhiên nhớ còn mua mấy sợi dây buộc tóc, Đồng Đồng vẫn luôn đói bụng , đưa con bé đến nhà hàng Hồng Tinh gọi vài món , em lát nữa sẽ qua tìm hai .” Nhà hàng Hồng Tinh cách cửa hàng bách hóa đến 100 mét, rẽ một cái là tới.

Thái Thành Kiệt nắm tay con gái: “Được, chúng ở nhà hàng đợi em.” Sau khi họ rời , tầm mắt của cô một nữa dừng Diệp Cẩm Lê ở cách đó xa.

Tại hạnh phúc và may mắn đến .

Biết bao nhiêu thứ mà cô vứt như giày rách là thứ mà cô mong , quần áo, giày dép, dây buộc tóc và cả đàn ông.

Nếu Diệp Cẩm Lê, cô nghĩ chắc chắn sẽ đối xử với Triệu Lệ Tú như ruột, nhưng chính vì con gái ruột đối chứng, cô cảm thấy Triệu Lệ Tú đối xử với .

Diệp Cảnh Châu thì càng cần , trong lòng chỉ Diệp Cẩm Lê là em gái.

Mấy năm nay cô sống đủ cái bóng của Diệp Cẩm Lê .

Diệp Cẩm Lê thể cảm nhận một ánh mắt mãnh liệt đang chằm chằm , nhưng khi cô xung quanh tìm thấy đó.

“Vợ, em ?”

Diệp Cẩm Lê lắc đầu: “Không cả.”

Cuối cùng Lý Thanh Thanh vẫn mua đôi giày đó, đôi giày mà Diệp Cẩm Lê còn chê thì dựa chứ, cô rảnh nhặt đồ bỏ của Diệp Cẩm Lê.

Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, cách giữa Diệp Cẩm Lê và cô chắc chắn sẽ ngày càng lớn, cô nhất định thể sống cuộc sống mà cô hằng mơ ước.

 

 

Loading...