Dạo quanh gần một tiếng đồng hồ, hai cũng mua sắm gần xong.
Cố Vân Trạch treo đồ lên xe đạp: “Còn ăn gì nữa , đến quán ăn một bát mì bò ?”
Diệp Cẩm Lê: “Em đói, là về nhà luôn .” Hơn một tiếng cô mới ăn nhiều sủi cảo như , nếu đói nhanh thế thì cô đến bệnh viện kiểm tra .
Căn hộ lầu hai của Điền Kiện và Tằng Mỹ Phương dọn một vị phó đoàn trưởng mới chuyển đến.
Phó đoàn trưởng mới đến tên là Ngô Phan Thành, điều đến, cùng chuyển còn vợ và hai cô con gái của .
Vào ngày họ chuyển đến, Diệp Cẩm Lê nhận quà của Trương Vinh Tuệ, vợ của Phó đoàn trưởng Ngô.
Lần đầu tiên thấy Diệp Cẩm Lê, trong mắt bà thoáng qua một tia kinh ngạc nhưng nhanh che giấu : “Chào cô, tên là Trương Vinh Tuệ, chuyển đến lầu hai, đây là một món quà nhỏ tặng cô.”
Khóe môi Diệp Cẩm Lê cong lên, nở một nụ đúng mực: “Cảm ơn chị.” Sau đó liền nhận lấy món quà.
Thấy cô nhận lấy nhanh như , mặt phụ nữ hiện lên vẻ tự nhiên, ngay đó nở nụ . “Đây là cà phê đặc biệt nhờ mang từ Thượng Hải về, cô uống quen .”
“Nếu uống quen thì cô cứ đến tìm , thể chỉ cho cách pha để thơm hơn.”
Bà Diệp Cẩm Lê chỉ là con gái nhà thường dân, những thứ như cà phê thế chắc chắn cô từng thử qua, cho dù thử qua thì cũng cách thưởng thức cà phê.
Trên mặt Diệp Cẩm Lê hiện lên một nụ khó phát hiện, giọng kéo dài, “Cà phê ạ, thứ chắc là khó mua lắm chị?”
Nụ trong mắt phụ nữ càng đậm hơn: “Cũng tạm , bình thường thể mua vì cửa hàng bách hóa cung cấp ít, bán là sẽ giành hết ngay.”
“ cà phê của là mua ở cửa hàng Hữu Nghị, phiếu ngoại hối thì vẫn dễ mua.” Trong lời của bà đều mang theo cảm giác ưu việt mười phần.
Diệp Cẩm Lê khẽ gật đầu hai cái: “Vậy em nếm thử mới .”
Diệp Cẩm Lê cũng tặng bà món điểm tâm do chính , bất kể bà đến để khoe khoang thể hiện sự ưu việt, ít nhất bà cũng đến tặng quà, thì bề ngoài cũng giữ thể diện.
Chillllllll girl !
“Ai em?” Cố Vân Trạch đang cầm một quyển sách tay, thấy tiếng cửa đóng liền đầu sang.
“Là Trương Vinh Tuệ, vợ của Phó đoàn trưởng Ngô ở lầu hai.” Diệp Cẩm Lê cầm hộp cà phê Trương Vinh Tuệ đưa tới qua.
Ngón tay thon dài của Cố Vân Trạch gõ nhịp nhàng lên cuốn sách. “Bà tìm em gì?”
Diệp Cẩm Lê lắc lắc thứ tay: “Nói là chuyển đến nên mang cà phê qua cho em uống.”
“Còn nếu em pha thì thể đến tìm bà , xem bà chu đáo, lương thiện ?”
Cố Vân Trạch khẽ : “Nghệ thuật chuyện của vợ ngày càng cao đấy.”
Diệp Cẩm Lê: “Anh cũng kém mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-405.html.]
Cố Vân Trạch gần: “Có sư phụ lớn là em ở đây, tự nhiên học hỏi nhiều.”
Diệp Cẩm Lê : “Cái đó thì đúng thật.”
Diệp Cẩm Lê mở lớp giấy gói bên ngoài, bên trong là một lọ cà phê, nắp bằng kim loại, nhãn chai còn chữ “Cà phê hòa tan”.
Trình Tri Diên cũng từng tặng cô một lọ y hệt, chỉ điều lọ cô tặng là mở, còn lọ Trương Vinh Tuệ tặng là một lọ chỉ còn một phần ba cà phê.
Diệp Cẩm Lê thấy mà nhịn .
Ánh mắt Cố Vân Trạch rơi xuống tay cô, mày nhíu : “Một phần ba lọ cà phê?” Anh quả thực thể tin mắt , bệnh , ai đời tặng khác cà phê uống dở.
Nếu tặng nổi đồ xa xỉ thì thể tặng, tặng khác cũng sẽ gì.
“Vậy là bà đến đây chỉ để khoe khoang thôi ?”
Diệp Cẩm Lê: “Chắc là .”
“Căn hộ lầu hai đó nguyền rủa , chuyển ở đều kỳ quặc như .”
“Sao tự tự tức giận thế.”
Cố Vân Trạch: “Anh tức giận, chỉ cảm thấy mắt của bà .” Vợ của chẳng lẽ thiếu chút cà phê ?
Không chỉ Diệp Cẩm Lê nhận một phần ba lọ cà phê, mà Trịnh Hồng Hà ở nhà bên cạnh cũng nhận một phần ba lọ cà phê từ Trương Vinh Tuệ.
Trịnh Hồng Hà: “ còn tưởng chỉ nhận lọ cà phê vơi một nửa, hóa Tiểu Lê em cũng .”
Dù thì bà cũng từng thấy ai tặng quà là cà phê mở nắp, cho dù cà phê đắt cũng thể tặng như , bà cũng từng thấy ai tặng sữa mạch nha ăn dở cả.
Nếu tiếc thì tặng cũng , hoặc là tặng chút đồ tự , lòng là , cái trò chẳng lẽ thấy hổ ?
bà khoe khoang phô trương, thật rốt cuộc bà ý gì.
“ còn thích uống cà phê nữa, đắng c.h.ế.t, một ngụm là cổ họng cũng đắng ngắt, một lúc lâu mới đỡ.”
Trước đây khi bà đến nhà khác chơi, một quân tẩu khác cũng pha cà phê cho bà uống, bà chỉ là nhà quê, thưởng thức cà phê và mấy loại đắt tiền, vẫn là hoa quả chua chua ngọt ngọt hợp khẩu vị của bà hơn.
Diệp Cẩm Lê: “Xét về một phương diện nào đó thì bà cũng đối xử phân biệt.”
Trịnh Hồng Hà: “Vậy chắc là nửa lọ của chúng gộp đủ một lọ đấy.” Mỗi một phần ba, gộp một lọ, cũng khó cho bà còn giữ nhiều lọ cà phê như .