Đây chắc là một loại nhãn hiệu khác, một chủng loại khác chứ?
Trương Vinh Tuệ tuy chút chột nhưng vẫn cố tỏ bình tĩnh : “ đương nhiên là uống .” Diệp Cẩm Lê còn uống cà phê thì nàng thể uống bao giờ.
“Chỉ là cảm thấy cà phê xay hiện tại ngon, cho nên vẫn thích uống cà phê hòa tan nhãn hiệu Hỗ hơn.” Mọi đều thích mua cà phê hòa tan, thì chắc chắn cà phê xay hiện tại cũng ngon.
Trịnh Hồng Hà bật thành tiếng.
Nàng còn tưởng Trương Vinh Tuệ thật sự hiểu , hóa là giả vờ.
Tiểu Lê hai hôm đặc biệt phổ cập cho nàng một kiến thức về cà phê, tuy nàng vẫn thích uống cà phê, nhưng học thêm kiến thức thì luôn , nên nàng cũng nghiêm túc, và sự khác biệt giữa cà phê xay và cà phê hòa tan.
Trương Vinh Tuệ về phía nàng: “Cô cái gì?” Cô thôn nữ thật là quá khó hiểu.
Trịnh Hồng Hà dùng ngữ khí chắc chắn : “Cô từng uống cà phê xay bao giờ đúng ?”
Trương Vinh Tuệ cứng cổ : “Cô dựa cái gì mà uống bao giờ.” Uống uống chẳng do nàng quyết định , chẳng lẽ những thứ nàng uống qua thì các cô uống qua ?
Trịnh Hồng Hà: “ cô còn phân biệt cà phê xay và cà phê hòa tan.”
Tim Trương Vinh Tuệ tức khắc đập thình thịch một cái, từ đến nay nàng uống cà phê hòa tan, cho nên thật sự sự khác biệt giữa cà phê xay thủ công và cà phê hòa tan.
Chẳng lẽ hai loại chênh lệch lớn ?
Đều là cà phê, cho dù hương vị khác biệt thì cũng thể tệ đến mức nào chứ.
Cái cô Trịnh Hồng Hà hôm nay là cố ý đến gây rối đây mà.
“Cô cái gì lung tung đều hiểu.” Cô thôn nữ chẳng lẽ còn thể hiểu cà phê hơn nàng ?
“Cô nhiều loại cà phê khẩu vị tương tự ?”
Trên mặt Trương Vinh Tuệ lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, đúng lúc nàng chuẩn gì đó thì khóe môi Diệp Cẩm Lê chậm rãi cong lên: “Cà phê hòa tan là sản phẩm chiết xuất quá mức từ hạt cà phê, chứa tinh dầu nhân tạo và chất tạo màu caramel, dấu vết gia công công nghiệp rõ ràng.
Về khẩu vị, nó thiếu độ thuần hậu và độ chua tự nhiên mà một ly cà phê thực sự nên , ngay cả mùi hương cũng chỉ đơn điệu. Nếu khen ngợi loại là ngon thì đó chính là sự sỉ nhục đối với cà phê đích thực, cho nên mới nó khó uống.”
“Còn cà phê xay là hương cà phê thuần khiết, mùi hương tầng lớp rõ ràng, hương đầu, hương giữa và hương cuối, khẩu vị cũng là sự kết hợp giữa độ chua tươi mới và sự thuần hậu, dư vị kéo dài.”
Trương Vinh Tuệ sững sờ một chút, lâu vẫn tiêu hóa hết lời Diệp Cẩm Lê . Trong lòng nàng tức khắc lộp bộp một tiếng, Diệp Cẩm Lê sẽ thật sự hiểu cà phê đấy chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-409.html.]
Những lời nàng hình như cũng từng khác qua những điều tương tự, nhưng nàng đều kiên nhẫn hết.
Kỳ thật nàng uống cà phê cũng vì thật sự thích uống, mà là cà phê thể nâng cao giá trị bản .
Đặt quá khứ, những phẩm vị, tình thú, phận mới uống cà phê.
Trước mỗi nàng tặng cà phê cho khác, họ đều kinh ngạc hỏi giá cả, ngay đó nàng với ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng cố tình nàng vấp ngã hai .
Trịnh Hồng Hà sùng bái về phía Diệp Cẩm Lê: “Tiểu Lê vẫn là em hiểu nhiều nhất.”
“Trương t.ử, nếu cô rõ mấy thứ thì cứ thẳng , cô xem chuyện thành thế nào .” Nếu nàng là Trương Vinh Tuệ thì chắc chắn hận thể lập tức tìm một cái lỗ nào đó chui xuống.
Trương Vinh Tuệ vẫn thừa nhận mới là sai: “Ai lời nàng nhất định là đúng chứ.” Cứ như ai cũng , nàng cũng thể tùy tiện bịa mà.
Trình Tri Diên và Thẩm Hoài Xuyên một lúc, chẳng qua Trương Vinh Tuệ quá nhập tâm, một chút cũng chú ý đến tình hình bên , ngay cả chồng nàng là Ngô Phan Thành nhiều ngắt lời nàng cũng thành công.
Trình Tri Diên tiến lên một bước : “Lời Cẩm Lê quả thật sai.” Tiếp theo nàng thêm một ít về hiểu của đối với cà phê. “Cho nên , cà phê xay thủ công và cà phê hòa tan khác biệt vẫn lớn.”
Nụ mặt Trương Vinh Tuệ lúc giữ nữa, nàng từng mất mặt như bao giờ, còn là mặt nhiều như thế.
Ngô Phan Thành thấy vội vàng chạy đến giải vây, đầu tiên là vội vàng liếc Trương Vinh Tuệ một cái, ngay đó giải thích : “Tính cách nàng chút đơn thuần, tuy chuyện thể thẳng thắn nhưng ý gì khác.”
Lời ý là đang ám chỉ ai đây?
Trương Vinh Tuệ là đơn thuần, chuyện thẳng thắn, chẳng lẽ mấy bọn họ mới là vấn đề?
Diệp Cẩm Lê khẽ cong môi: “Ngô phó đoàn trưởng, chúng cũng ý gì khác, chỉ là theo lời cô mà trò chuyện về cà phê thôi.”
Ngô Phan Thành sững sờ hai giây, ngay đó : “Các cô trò chuyện vui vẻ là .”
Hai mời khách đến phòng ấm rượu cũng nhiều, đủ một bàn, nhưng món ăn phong phú, cá thịt đầy đặn.
Ăn cơm xong, mấy giúp đỡ thu dọn xong mới rời .
Trịnh Hồng Hà còn kề tai nhỏ với Diệp Cẩm Lê: “Các nàng sĩ diện đối với chúng cũng lợi, ít nhất bữa cơm ăn khá .” Với những món ăn như , tiệm cơm quốc doanh mười mấy đồng thì thể .
Chillllllll girl !