Trịnh Hồng Hà: “Cho nên đây cũng là chia hai loại mà, một loại là kết hôn ba năm, thời gian dài, loại khác là kết hôn ba năm trở lên.”
“Hơn nữa mục đích chính của chủ nhiệm là thông qua sự tích của hai em để nâng cao tỷ lệ kết hôn của bộ đội, chứ khen thưởng vì khen thưởng.”
“Em và Cố tham mưu trưởng chính là điển hình , bộ đội tổ chức hội ái hữu chẳng cũng vì sự tham gia của hai em mà thúc đẩy nhiều cặp đôi như ?”
Diệp Cẩm Lê hiểu, nàng và Cố Vân Trạch chỉ là một mắt xích trong vở kịch của khác, như cũng , ít nhất khi khen thưởng sẽ cảm thấy hổ thẹn, cầm trong lòng sự chột .
*
Gần đến Quốc khánh, cũng sớm hơn ngày thường, Diệp Cẩm Lê đều thuộc nhóm đến văn phòng sớm nhất, hiện tại thì xếp ngược, nhưng nàng cũng sốt ruột, dù đến muộn là .
“Lần trong xưởng e là sẽ lỗ vốn.”
“Đâu chỉ , phỏng chừng phúc lợi Quốc khánh đều lấy tiền để mua .”
“Chắc đến nỗi , trong xưởng đây mỗi năm cũng kiếm nhiều tiền như , hơn nữa phúc lợi Quốc khánh nên chuẩn sẵn từ sớm ?” Việc xưởng lỗ vốn, nữ công nhân quá để ý, thậm chí còn thể coi như chuyện bát quái mà truyền khắp nơi, nhưng một khi liên lụy đến lợi ích của chính thì nàng liền còn bình tĩnh như ngày thường nữa.
Diệp Cẩm Lê đến cửa cầu thang liền nhiều lời như , hai là của khoa Cung tiêu, đúng lúc nàng chuẩn thêm một lát thì hai văn phòng.
Trong xưởng lỗ vốn, nàng tin tức chứ.
Trong lòng mang theo nghi hoặc, Diệp Cẩm Lê lên lầu.
Mấy trong văn phòng hình như cũng đang thảo luận chuyện .
“Nhà máy thật sự lỗ vốn , sẽ ảnh hưởng đến tiền lương tháng của chúng chứ?”
Hà thúc lúc cũng xem báo, tay bưng chén nóng chậm rãi uống một ngụm, trông vẻ chút nào lo lắng: “Chắc chắn sẽ , dù cũng nhà nước chống lưng, cho dù trong xưởng phát thì cũng tài chính trợ cấp.” Dù là chút nào lo lắng, xưởng của bọn họ là xưởng lớn, chẳng qua là tồn đọng một ít hàng hóa thôi, chắc chắn vấn đề gì.
Tống Xuân Tú cầm b.út nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn: “Nói thì sai, nhưng nếu vì lỗ vốn mà sáp nhập xưởng khác thì bây giờ?” Lại tình huống như , đây một xưởng khác trong thành phố chẳng cũng vì kinh doanh mà sáp nhập xưởng của bọn họ .
Còn một xưởng may tập thể ở Tây Thành nội cũng vì thua lỗ hàng năm mà cuối cùng từ xưởng may biến thành xưởng bao tải.
Chillllllll girl !
Tuy những công nhân viên chức biên chế như các nàng, cho dù nhà máy sáp nhập cũng sẽ vì thế mà mất việc, nhưng vị trí công việc sẽ đổi, nàng quen ở khoa Tuyên truyền , vì thế mà phân công phòng ban khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-412.html.]
Hà thúc một tiếng: “Các cô phụ nữ chính là thích suy nghĩ vớ vẩn, nhà máy dễ dàng sáp nhập như .”
“Cô cứ xem cô bao nhiêu nhà máy sáp nhập?” Hắn thì đếm một bàn tay cũng hết.
Tống Xuân Tú lượt đưa ví dụ.
Hà thúc: “Những cái cô đều là xưởng nhỏ, xưởng may lớn như nhà máy của chúng chắc chắn sẽ xảy vấn đề như .”
Tống Xuân Tú: “Cái đó cũng nhất định, một xưởng sản xuất nắp nồi ở tỉnh bên cạnh cũng vì vấn đề lãnh đạo mà đổi mặt hàng sản xuất.”
“Cô cũng đó là vì vấn đề lãnh đạo nhưng đây của chúng là vấn đề sản xuất và hàng tồn đọng.”
Nói thật dễ là lãnh đạo quản lý sai lầm, kỳ thật chính là đấu tranh phe phái dẫn đến nhà máy đình sản đổi mặt hàng sản xuất, nhưng loại chuyện tiện ngoài, dù nếu tâm , thể biến thành vấn đề lớn, trải qua những chuyện mấy năm , Hà thúc nghĩ rõ ràng.
Lúc Diệp Cẩm Lê , môi cong lên : “Hà thúc, chị Tống, các chị đang thảo luận chuyện gì mà kịch liệt ?”
Tống Xuân Tú thấy Diệp Cẩm Lê bước lập tức nở nụ : “Còn đang về lô hàng tồn đọng trong xưởng đó .”
Nàng thấy biểu cảm của Diệp Cẩm Lê liền nàng chuyện : “Em còn đúng , một thời gian trong xưởng vì thành nhiệm vụ chính trị dâng tặng lễ vật cấp , liều mạng đẩy nhanh tiến độ, kết quả dẫn đến một đơn hàng quần áo thông thường tay áo dài ngắn nhất quán, công ty bách hóa từ chối nhận, hiện tại lô hàng đó vẫn còn tồn đọng trong kho hàng đó.”
Nếu là những vấn đề khác như nút áo bung thì còn thể để giải quyết, nhưng tay áo dài ngắn giống thì tổng thể nào khâu thêm một đoạn tay áo ngắn .
Diệp Cẩm Lê đến bàn việc đặt túi xách lên ghế: “Chuyện lớn như mà khoa Chất kiểm kiểm tra kỹ ?”
Tống Xuân Tú: “Đó là trong lúc gấp rút sản xuất “công trình lễ vật chính trị” thì ai dám kiểm tra nghiêm ngặt chứ, nếu chụp mũ “phá hoại sản xuất” thì tội c.h.ế.t.”
Nói thì sai, nhưng lễ vật chính trị là lễ vật chính trị, kiểm soát chất lượng các loại quần áo khác thì thật cũng là phá hoại sản xuất.
“Vậy lô quần áo khác chắc vấn đề gì chứ.”
Tống Xuân Tú Diệp Cẩm Lê là lô quần áo “lễ vật chính trị”: “Những cái đó thì sai sót gì, chỉ là vẫn xong.” Trong thời gian công nhân nhà máy đều ba ca tăng ca liên tục, nàng vài mệt đến ngất xỉu, ngày 1 tháng 10 nhất định xong, còn vất vả thêm một thời gian nữa.