Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 413

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:30:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

So với công nhân phân xưởng thì cuộc sống của các nàng nhẹ nhàng hơn họ bao nhiêu.

“Tiểu Lê, em cảm thấy sự việc sẽ ảnh hưởng đến tiền lương tháng của chúng ?” Nàng việc trong xưởng nhiều năm như , đây là đầu tiên gặp chuyện xưởng sai sót lớn như .

Diệp Cẩm Lê lắc đầu: “Chắc chắn sẽ , nhà máy còn nhà nước chống lưng mà.” Hiện tại nhà máy cần tự chịu trách nhiệm lời lỗ, cho dù lỗ vốn cũng tài chính nhà nước trợ cấp.

Chỉ thể hiện tại các xưởng quốc doanh vì nhà nước chống lưng nên công nhân trong xưởng vẫn thể sống một cuộc sống an , nhưng đến thì , những xưởng theo kịp thời đại rốt cuộc sẽ thời đại đào thải.

Hà thúc: “ mà, con bé còn rõ hơn cô nữa.”

Tống Xuân Tú: “Tiền lương ảnh hưởng thì phúc lợi chắc chắn ảnh hưởng.”

Chillllllll girl !

Cái Hà thúc phản bác lời nàng , bởi vì cũng cho là như , dù trong xưởng gặp cú ngã lớn như thì chắc chắn tiền nhàn rỗi để mua nhiều phúc lợi phẩm.

Diệp Cẩm Lê: “Nhà máy đại khái lỗ bao nhiêu tiền ạ?”

Tống Xuân Tú: “ cũng nhưng chắc chắn ít .” Nếu thì của khoa Cung tiêu và khoa Tài vụ cũng sẽ thảo luận, dù nàng cảm thấy chắc chắn là vạn đồng.

“T.ử Yên, cô ?”

Các nàng chỉ là cán sự nhỏ trong xưởng, trong tình huống bình thường, nếu trong xưởng xảy chuyện gì thì tiên cũng là tầng lãnh đạo chứ các nàng.

Hạ T.ử Yên, bố cô cũng là chủ tịch công đoàn, chắc chắn nhiều hơn các nàng.

Nàng suy tư vài giây: “Chắc cũng năm vạn đồng tiền.”

Đây là nàng thông qua lượng quần áo tồn đọng mà suy tính , tuy chính xác nhưng chắc cũng sẽ chênh lệch quá nhiều.

“Hơn nữa, vì trong thời gian dâng tặng lễ vật, chi phí bảo trì thiết chắc gần bảy vạn đồng tiền.”

“Trời đất ơi!” Tống Xuân Tú hít hà một , nàng con cho kinh ngạc, nàng ăn uống cả đời cũng kiếm nhiều tiền như , 7000 đồng nàng thấy nhiều, bảy vạn đồng càng là dám tưởng tượng. May mắn đây chỉ là áo sơ mi, nếu là trang phục thì còn gấp đôi lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-413.html.]

Tuy nhà nước sẽ trợ cấp nhưng Hà Toàn cũng con dọa sợ.

Số tiền đủ tiền lương một tháng của bộ công nhân trong xưởng ?

Diệp Cẩm Lê: “Những bộ quần áo thể , hoặc là sửa bán?” Dù chỉ là tay áo vấn đề, vải vóc vấn đề, một nữa sửa một chút tổng vẫn hơn là chất đống trong kho hàng chứ.

Tống Xuân Tú: “Đâu đơn giản như .”

“Nếu là hai tháng thì còn , tay áo dài đổi thành tay áo ngắn là , nhưng hiện tại thu , ai còn mua tay áo ngắn nữa chứ.” Những nhân viên mua sắm của công ty bách hóa ngốc, nếu là quần áo thì , cho dù thu một vẫn sẽ vì quần áo mà mua, nhưng kiểu dáng quần áo trong xưởng của các nàng đều giống .

Các nàng chắc chắn sẽ mua một đống quần áo bán chất đống trong kho hàng, để đến sang năm gặp tình trạng tương tự, cho nên ai cũng sẽ nhận cái củ khoai nóng bỏng tay .

Mấy liền đề tài trò chuyện một lát, nhưng chờ chuông việc vang lên liền nghiêm túc việc, ngoài nhiệm vụ công việc nặng nề, lãnh đạo hai ngày kiểm tra cũng tương đối nghiêm, chỉ trưởng khoa của các nàng, của tổ công tác chính trị bên một ngày cũng đến lên mấy .

Cùng lúc đó, bên phó xưởng trưởng sản xuất Vương Dũng Thuận xụ mặt về phía trưởng khoa Chất kiểm Diêu Hòa Bình: “Anh chính là như mà kiểm tra ?”

“Quần áo xảy sai sót lớn như tại kiểm tra sớm hơn?” Cứ nhất định đợi tất cả đơn hàng thành mới phát hiện tay áo quần áo dài ngắn căn bản nhất quán, nếu phát hiện sớm hơn thì trong xưởng nhiều nhất cũng chỉ lỗ mấy ngàn đồng, hiện tại bảy tám vạn đồng hàng hóa tồn đọng liền tồn đọng, cái cho giải quyết.

Diêu Hòa Bình cũng cảm thấy oan ức, ai năm nay trong xưởng nhiệm vụ lễ vật Quốc khánh chứ, hơn nữa mệnh lệnh đột nhiên hạ đạt, khoa Chất kiểm của bọn họ cũng chỉ bấy nhiêu thì kiểm tra kiểu gì. “Trong thời gian nhiệm vụ sản xuất quả thật nặng...”

Vương Dũng Thuận ngắt lời , giơ tay thật mạnh gõ gõ bàn: “ giải thích, chỉ tìm cách giải quyết.”

Nói về phía trưởng khoa Cung tiêu Lâm Thuận Vệ: “Anh liên hệ một chút công ty bách hóa đây xem còn đường cứu vãn , họ yêu cầu gì chúng thể thử tiếp nhận, chỉ cần lô quần áo đó họ thể tiếp nhận là .”

Lâm Thuận Vệ cũng là tinh ranh, loại chuyện khổ sai khẳng định là thể tiếp nhận, nếu áp lực đều sẽ chuyển dồn lên .

Xem xem đây đều là chuyện gì, khoa Cung tiêu của bọn họ vốn dĩ là dựa theo quy định mua sắm và thống nhất tiêu thụ, kết quả vì khoa Chất kiểm sai sót dẫn đến công ty bách hóa thể nhận hàng của xưởng, gây tình trạng quần áo tồn đọng trong kho hàng.

Mặc dù sắc mặt phó xưởng trưởng khó coi, vẫn chịu áp lực : “Bên công ty bách hóa rõ sẽ loại quần áo .” Lần nhà máy theo kế hoạch tổng cộng sản xuất 5000 chiếc áo sơ mi, trong đó 3000 chiếc đều công ty bách hóa từ chối nhận, nhà máy thiệt hại bảy vạn đồng.

 

 

Loading...