Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 414

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:30:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy sắc mặt Vương phó xưởng trưởng càng ngày càng tệ, đề nghị: “Bốn ngàn chiếc áo sơ mi trong kho hàng là giảm giá xử lý .” Đây là biện pháp giải quyết nhất mà thể nghĩ , ít nhất cần lỗ quá nhiều tiền, tổng thể cứ chất đống mãi trong kho hàng cuối cùng xử lý như vải vụn chứ.

Vương phó xưởng trưởng lạnh một tiếng: “Anh cho rằng chỉ mới nghĩ phương pháp giải quyết ?” Người đầu óc nhanh nhạy một chút đều thể nghĩ , chỉ là như .

“Giảm giá xử lý thì trong xưởng chẳng lẽ sẽ lỗ tiền ?”

“Xưởng may lớn như nhà máy của chúng , mỗi tháng trả nhiều tiền lương cho công nhân như , tiền từ ? Chẳng từ khoản tiền của xưởng mà chi ?”

“Anh ít nhiều cũng là một lãnh đạo, nghĩ vì xưởng mưu cầu phát triển, ngược nhà máy lỗ tiền, cũng nghĩ thế nào.”

Trong xưởng tổng cộng ba phó xưởng trưởng, một quản hậu cần, một quản kỹ thuật, còn là quản sản xuất.

Xưởng trưởng Tưởng còn mấy năm nữa là thể về hưu, gì bất ngờ xảy thì hy vọng bỏ chữ “phó” trong danh hiệu, nhưng cố tình năm nay xảy sai sót.

Kỳ thật bảy vạn đồng thì trong xưởng cũng lỗ , mấy năm nay xưởng may phát triển mạnh, cho dù đơn hàng ngoại thương, cũng kiếm chút tiền.

chính là như .

nếu thật sự như thì xưởng trưởng thể nào, còn ghế lạnh lâu.

Hiện tại thư ký và xưởng trưởng gì cũng , chẳng là đang đợi nghĩ biện pháp giải quyết thích đáng .

Lâm Thuận Vệ: “...” A, thì đường hoàng, kỳ thật chủ yếu là vì tiền đồ của chính mà suy nghĩ .

Trưởng khoa Lâm gì, hiện tại tình huống nhiều sai nhiều, vẫn là mở miệng thì hơn.

Thấy hai gì, Vương phó xưởng trưởng chút đau đầu xoa xoa thái dương.

Ngày thường lời thì nào cũng dễ hơn nào, nhưng đến thời khắc mấu chốt thì một cái rắm cũng phóng , thật là ích lợi gì.

Hắn cau mày : “Được , các ngoài .”

Lâm Thuận Vệ và Diêu Hòa Bình liếc , cửa lặng lẽ đóng cửa .

“Lão Diêu, xem như hại t.h.ả.m .” Lâm Thuận Vệ dùng ngữ khí nhẹ nhàng lời trong lòng.

Kỳ thật hai ngày thường quan hệ còn tính tệ, nhưng là liên lụy, trong lòng ít nhiều cũng sinh chút oán khí.

Diêu Hòa Bình cũng tự đuối lý: “Giữa trưa tiệm cơm Hồng Tinh mời ăn một bữa thế nào?”

Lâm Thuận Vệ: “Đây là đó nha.”

.”

Diêu Hòa Bình: “ cảm thấy Vương phó xưởng trưởng hai ngày chắc chắn vẫn sẽ tìm , lão thể nghĩ giúp một biện pháp ?” Tìm thì còn là chuyện nhỏ, sợ là sẽ khó dễ , thậm chí ngay cả vị trí trưởng khoa của cũng sẽ khác chiếm mất, dù chủ yếu là công việc của xảy sai lầm.

Đầu óc Lâm Thuận Vệ từ đến nay nhanh nhạy hơn , loại chuyện tiện hỏi khác cũng chỉ thể tìm kiếm sự giúp đỡ của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-414.html.]

Lâm Thuận Vệ khổ sở : “Anh thật sự quá khó , huấn cũng thấy ?”

“Thật sự còn biện pháp nào khác ?”

“Hay là tìm khoa Tuyên truyền xem ?”

Diêu Hòa Bình cau mày: “Khoa Tuyên truyền?”

“Cái liên quan gì đến khoa Tuyên truyền?” Có lệ cũng đến mức lệ như chứ. “Chẳng lẽ còn thể khoa Tuyên truyền liên hệ công ty bách hóa để họ nhận lô hàng ?”

Chillllllll girl !

Lâm Thuận Vệ: “Ai nha, đầu óc thông suốt như chứ? Chẳng đều , cán b.út mạnh thì ý tưởng cũng nhiều, thật sự biện pháp thì .”

“Dù cũng như , cứ coi như ngựa c.h.ế.t thì vái tứ phương .”

Diêu Hòa Bình nghĩ cũng là đạo lý đó, cho nên lập tức tìm trưởng khoa Tuyên truyền Trình trưởng khoa.

Trình trưởng khoa liền thẳng: “Thật giúp đỡ, thật sự là khoa Tuyên truyền của chúng lực bất tòng tâm.”

Vốn dĩ chuyện cùng khoa Tuyên truyền của bọn họ nửa xu quan hệ, hà tất nhúng tay gì.

Nếu là thể nghĩ biện pháp thì thôi, lớn là vì sự phát triển hơn của xưởng, nhỏ thì cũng ích cho tiền đồ cá nhân của .

Diệp Cẩm Lê lúc chuẩn nộp bản thảo, vì cửa đóng nên nàng cũng bộ nội dung.

Nàng Trình trưởng khoa chút do dự.

Trong lòng nàng thì chút ý tưởng, nhưng còn xem lô quần áo đó mới thể đưa quyết định.

Diệp Cẩm Lê gõ ba tiếng cửa.

“Đồng chí Tiểu Diệp chuyện gì ?”

Diệp Cẩm Lê: “Em đến nộp bản thảo ạ.” Đây là bản thảo của trong văn phòng, tiên trưởng khoa duyệt một mới đưa đến đài phát thanh.

Trình trưởng khoa tiếp nhận: “Được , em ngoài .”

Diệp Cẩm Lê đáp một tiếng cửa, những chuyện xác định thể thì nàng thường sẽ dễ dàng đưa quyết định.

“Cô chính là đồng chí Diệp lên báo đây đúng ?”

Trình trưởng khoa vài tiếng: “ , hiện tại đều là thiên hạ của trẻ tuổi mà.”

Ra khỏi văn phòng, Diệp Cẩm Lê lợi dụng cách một chuyến đến kho hàng, trong xưởng vài cái kho hàng, nhưng Diệp Cẩm Lê cái nào dùng để chất đống hàng tồn.

 

 

Loading...