Nàng mới việc mấy tháng, thăng chức về cơ bản là thể, đổi vị trí thì nàng cũng ý tưởng.
Khoa Tuyên truyền thật , "bãi lạn" thì thể "bãi lạn", nghiêm túc thì nghiêm túc, một năm cũng chỉ mấy thời gian sẽ bận rộn hơn ngày thường một chút.
Các phòng ban khác thì khác, tiền lương nhận là như mà bận rộn như con , nàng dựa cái gì mà đổi vị trí chứ.
Còn về những yêu cầu cao hơn thì là điều nàng thể đề xuất.
Mục đích ban đầu nàng chuyện vốn dĩ cũng vì mưu cầu lợi ích gì cho bản , dù nàng cũng thiếu gì cả.
Hơn nữa, nàng ở xưởng may cũng lâu dài, đợi đến khi cải cách mở cửa, nàng chắc chắn sẽ rời , thì cũng cần mưu cầu phát triển gì.
Vương Dũng Thuận phát tiếng sảng khoái. “Không suy xét đến việc thử sang khoa Sản xuất ?”
Tiểu nhân trong lòng Diệp Cẩm Lê dùng tay vẽ một dấu X lớn, nàng chứ lừa, tuy như thể quá khoa trương, nhưng chênh lệch khối lượng công việc giữa hai phòng ban vẫn lớn.
“Cảm ơn ý của Vương xưởng trưởng, nhưng vẫn thích khí của khoa Tuyên truyền hơn.”
Vương Dũng Thuận khẽ gật đầu, ngữ khí một loại cảm giác mất mát nhàn nhạt: “Vậy .”
Mặc dù , Vương xưởng trưởng vẫn tiết lộ cho Diệp Cẩm Lê một tin tức, trong xưởng gần đây nhập về hai dây chuyền sản xuất mới, chuyện gần xong, về cơ bản chỉ cần tiền đến tài khoản là thể lập tức mua về.
Chuyện Diệp Cẩm Lê bất kỳ ai qua, tin tức hiện tại cũng chỉ các lãnh đạo lớn trong xưởng .
Dây chuyền sản xuất mới cũng nghĩa là công nhân mới.
Nghĩ đến các chị họ ở nông thôn, Diệp Cẩm Lê chút động lòng, tuy rằng "bát sắt" sẽ còn chắc chắn, nhưng mấy năm nay thể kiếm tiền cũng là mà.
Trước là năng lực gì, dù công việc của chính nàng cũng là vì là gia đình quân nhân mới cơ hội thi cử.
nếu xưởng may thật sự tuyển thì...
Diệp Cẩm Lê khiêm tốn hỏi một chút về tình hình thi cử, Vương Dũng Thuận đề cập chuyện vốn dĩ ý giúp nàng, nàng là một nữ đồng chí ý tưởng, chừng còn chỗ dùng đến nàng.
Dù chỉ là đề cập một chút chứ trực tiếp cấp danh ngạch, đối với mà sẽ tổn thất gì.
Nghe còn một bộ phận nhỏ danh ngạch dành cho hộ khẩu phi thành trấn, đôi mắt Diệp Cẩm Lê càng sáng hơn.
Anh họ thứ hai tuy là học kỹ thuật xây bếp với , nhưng một công việc định so với cái thì chắc chắn vẫn là công việc thơm hơn, còn chị họ của nàng... Dù nàng cứ tin tức và nội dung thi cử cho họ, còn việc thi đỗ thì là chuyện của chính họ.
*
Vương phó xưởng trưởng cũng thực hiện lời hứa, phúc lợi Quốc khánh của Diệp Cẩm Lê phong phú hơn nhiều so với những khác.
Tống Xuân Tú: “Trời đất ơi, mà nhiều đồ .” “ giúp em lấy một ít .” Nàng tuy ngưỡng mộ nhưng ghen ghét, dù vì xưởng mà vãn hồi nhiều tổn thất như cũng là điều nàng nên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-417.html.]
Hơn nữa các nàng còn nhờ phúc của Diệp Cẩm Lê, nhận đồ vật cũng nhiều hơn những khác một chút, vải nhiều hơn khác vài thước, trái cây cũng nhiều hơn khác non nửa cân, đối với điều nàng cũng thỏa mãn.
Tống Xuân Tú nghĩ đến cuối năm, khoa các nàng chắc chắn thể bình chọn một giải thưởng tập thể xuất sắc.
Dương Tĩnh: “ cũng đến giúp một tay.”
Tống Xuân Tú: “ mà mấy thứ em một mang về nhà ?” Quốc khánh nghỉ một ngày, đồ vật để ở văn phòng nguy cơ trộm nên chắc chắn là mang về nhà.
Diệp Cẩm Lê cong môi : “Có đến đón em .”
Tống Xuân Tú trêu ghẹo : “Là chồng em đúng , quả nhiên vẫn là vợ chồng trẻ tình cảm thật đó.”
Đến giờ tan tầm, hai còn giúp Diệp Cẩm Lê mang đồ vật đến gần trạm xe buýt, vốn còn đợi xem Cố Vân Trạch trông như thế nào, nhưng hai cũng vội về nhà nên đợi nữa.
Diệp Cẩm Lê đợi đại khái mười phút thì Cố Vân Trạch mới đạp xe đạp đến: “Đợi lâu em?”
“Nóng em?” Hắn vươn tay vén mái tóc của Diệp Cẩm Lê tai.
Diệp Cẩm Lê mi mắt cong cong, ngẩng khuôn mặt nhỏ về phía : “Cũng , em cũng mới đây lâu.”
Cố Vân Trạch buộc c.h.ặ.t đồ vật lên xe đạp: “Lần nhiều đồ vật như .”
Đôi mắt Diệp Cẩm Lê chớp chớp, đáng yêu pha chút nghịch ngợm: “Vợ lợi hại chứ.”
Hắn bộ dáng của nàng, môi mỏng khẽ nhếch, đáy mắt hiện lên nụ ôn hòa: “Lợi hại.”
Về đến nhà, Cố Vân Trạch từng cái lấy túi đồ vật : “Đây là bộ quần áo em vẽ đúng ?” Cố Vân Trạch cầm nghiêm túc so đo.
Diệp Cẩm Lê đang ăn lê bên cạnh gật gật đầu: “Vâng.” Nàng cũng nghĩ tới còn để một bộ quần áo cho nàng.
“Quần áo vợ thiết kế chính là cảm giác thiết kế hơn những bộ quần áo khác.”
Diệp Cẩm Lê buồn : “Anh còn cảm giác thiết kế nữa .”
Cố Vân Trạch: “Anh chỉ cảm thấy quần áo em là nhất.”
Diệp Cẩm Lê: “ cái cũng em .”
Cố Vân Trạch lông mày nhướng lên: “Có gì khác , dù cũng là ý tưởng của em.”
Diệp Cẩm Lê kiều tiếu nhướng mày: “Cái cũng đúng.”
“Khối vải tệ, thích hợp dùng để váy cho con gái của .”
Chillllllll girl !
[