Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 419: Bí mật tuổi thơ của Cố Vân Trạch]

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:30:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vậy ban ngày đưa cho em?”

“Tại bận quá nên quên mất.”

Diệp Cẩm Lê nghĩ nghĩ, hôm nay xác thật nhiều việc, cô miễn cưỡng tin tưởng lý do của .

Diệp Cẩm Lê xòe tay về phía : “Vậy thư ?”

Cố Vân Trạch từ trong ngăn kéo lấy thư .

Diệp Cẩm Lê bóc thư nghi ngờ chằm chằm một cái: “Anh sẽ trộm xem chứ?”

Cố Vân Trạch xuống bên cạnh, nhẹ nhàng ôm lấy vai cô: “Thư còn dán kỹ thế , xem kiểu gì .”

Diệp Cẩm Lê: “Cái đó thì chắc, trộm xem xong lấy keo dán như cũ thì .”

Cố Vân Trạch chậm rãi ngước mắt lên, tầm mắt chạm , giọng khàn khàn: “Vợ , em thể bắt nạt như .”

Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt, nhịn cong môi : “Ồ.”

Cố Vân Trạch đôi khi biểu cảm trông còn khá đáng yêu, giống như một chú ch.ó Alaska đang chủ nhân cầu xin sự thương xót.

Cô đưa tay đẩy đẩy : “Vậy xích chút , gần như khó nghi ngờ hiềm nghi lén thư. Nãi nãi đều lá thư là chuyên môn gửi cho em, cũng xem.”

Cố Vân Trạch: “Chỉ cần em xem, bà cũng sẽ .”

Diệp Cẩm Lê: “Thế , em là giấu bí mật.”

Anh gật đầu, lông mày lơ đãng nhướng lên: “Được .”

Nãi nãi thư dài, ước chừng dùng ba trang giấy. Bên trong về một chuyện thú vị bà gặp gần đây, còn hỏi thăm tình hình của cô. Nãi nãi còn kể bà mới nuôi một chú ch.ó nhỏ, tính cách bướng bỉnh y hệt Cố Vân Trạch, quả thực chính là phiên bản "ngoan cố" của .

Cho nó ăn cái gì còn gọi tên nó, dỗ dành nó mới chịu ăn. Đi ngoài dạo cũng giờ giấc cố định, sớm một chút muộn một chút đều , bằng liền giận dỗi thèm để ý tới .

Diệp Cẩm Lê đến đây thì nhịn bật .

Cố Vân Trạch chút tò mò hỏi: “Nãi nãi cái gì mà em vui vẻ thế?”

Diệp Cẩm Lê mím môi nén nụ bên miệng: “Không gì.”

Cố Vân Trạch khẽ nhướng mày, rằng ghé sát . Diệp Cẩm Lê vội vàng che kín lá thư, đôi mắt trừng to tròn xoe: “Anh cư nhiên còn lén!”

Cố Vân Trạch chối bay chối biến: “Anh chỉ cảm thấy nước sắp nguội , em còn ngâm nữa sẽ cảm lạnh đấy.” Nói xong, với tay lấy chiếc khăn lông khô treo giá.

Lời dối vụng về nha.

Diệp Cẩm Lê liếc một cái cũng vạch trần, cô thong thả ung dung gấp thư , bỏ phong bì.

“Cố Vân Trạch, hồi nhỏ kén ăn ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-419-bi-mat-tuoi-tho-cua-co-van-trach.html.]

“Đương nhiên là kén , dễ nuôi.”

“Lúc đó chính là ‘con nhà ’ trong miệng hàng xóm láng giềng ở đại viện đấy.”

Diệp Cẩm Lê giọng mềm mại, mang theo một chút âm cuối kéo dài: “Phải ? Nãi nãi cũng như nha.”

Cố Vân Trạch: “Thế bà gì?”

Diệp Cẩm Lê: “Nãi nãi là một tên cứng đầu cứng cổ, tính tình bướng bỉnh còn kén ăn. Gặp món thích là thà chịu đói cũng ăn. Hồi bảy tám tuổi càng nghịch ngợm đến mức ‘chó cũng chê’, ngày nào cũng dẫn theo đám con trai trong viện chạy loạn khắp nơi. May mà quân đội, bằng cũng chỉ thể trở thành thanh niên lêu lổng.”

Tuy rằng nãi nãi phần quá lên, nhưng Diệp Cẩm Lê xong vẫn cảm thấy buồn .

Diệp Cẩm Lê thật sự chút gặp hồi nhỏ.

Sao con thể đổi lớn như chứ? Hiện tại thật sự , bất quá ngẫu nhiên những lúc ấu trĩ vẫn thể thấy chút bóng dáng ngày xưa.

Trên mặt Cố Vân Trạch hiện lên một tia mất tự nhiên: “Chắc chắn là bà nhớ lầm .”

Diệp Cẩm Lê như gật gật đầu: “Ồ ~”

Gò má Cố Vân Trạch nhiễm một vệt ửng đỏ, ngay cả vành tai cũng đỏ lên: “Để đổ nước.”

Chillllllll girl !

Đó chính là bà ruột của đấy, bêu hình tượng của mặt cháu dâu như thật sự ? Nói xong liền bưng chậu nước khỏi phòng.

Nhìn bóng dáng chạy trốn hốt hoảng của , tiếng của Diệp Cẩm Lê dần dần lớn hơn.

——

Ngày hôm , trời sáng, Cố Vân Trạch liền thuận theo đồng hồ sinh học mà tỉnh dậy. Anh rũ mắt bên cạnh, lẽ buổi sáng trời lạnh, Diệp Cẩm Lê đang rúc n.g.ự.c ngủ say sưa. Cố Vân Trạch mím môi, khóe miệng vẽ nên một đường cong vui vẻ.

Vẫn là thời tiết mát mẻ hơn. Trời nóng vợ tránh như tránh tà, trời lạnh liền thể ôm vợ thơm tho mềm mại ngủ. Anh thật sự mong chờ mùa đông đến.

Anh nán thêm vài phút mới rón rén quần áo khỏi phòng.

Lúc Diệp Cẩm Lê tỉnh dậy, theo bản năng sờ sang bên cạnh, trực tiếp vồ hụt.

Cố Vân Trạch mới từ nhà ăn mua bữa sáng trở về, thấy cô tỉnh liền đến bên cạnh, ánh mắt cô tràn đầy tình yêu thương. Anh đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Em ngủ thêm một lát là ăn sáng ?”

Diệp Cẩm Lê còn ngái ngủ, giơ tay quàng lấy cổ , giọng ồm ồm : “Giới hạn của hình như càng ngày càng thấp đấy.”

Hồi đầu Cố Vân Trạch còn bảo kéo cô chạy bộ buổi sáng cùng, ấn định giờ giấc rời giường, ngủ, ăn cơm, dù buồn ngủ đến mấy cũng ăn sáng xong mới ngủ tiếp.

Tuy rằng cô hết câu nhưng Cố Vân Trạch vẫn hiểu ý cô: “Bây giờ mới 7 giờ 40, em thể ngủ đến 8 giờ rưỡi, đó sẽ gọi em dậy.”

Bữa sáng chắc chắn là thể bỏ qua, chỉ cần ăn 9 giờ thì vẫn đảm bảo sức khỏe.

 

[

Loading...