Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 421: Nỗi lòng người cha vợ]

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:30:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Trung Tường vẫn luôn cảm thấy mấy thanh niên trí thức từ thành phố xuống lòng vòng rắc rối quá nhiều.

Trước Đại đội Hướng Dương xảy bao nhiêu tranh chấp, chẳng đều do bọn họ mà ? Không yên việc thì thôi, tâm địa còn nhiều lỗ hổng hơn cả tổ ong.

Ông cứ cảm thấy cô con gái đơn thuần nhà ở bên cạnh như sẽ chịu thiệt thòi lớn.

Tuy rằng Diêu Văn Bân hiện tại thể về thành phố, nhưng nếu thể về thì bây giờ? Ông tuy rằng sách nhiều, nhưng cũng chính sách là sẽ đổi.

Mới kiến quốc hơn hai mươi năm mà xảy bao nhiêu chuyện, ai về còn sẽ biến động gì .

Cho nên , thà tìm bản địa, hiểu rõ gốc rễ còn yên tâm hơn là tìm thành phố.

Cho dù gặp chuyện gì, trong nhà cũng bao nhiêu giúp con bé chủ, tuyệt đối sẽ để nó chịu bắt nạt.

Triệu Trung Tường đem nỗi lo âu và suy nghĩ của cho Tạ Lệ Anh , nhưng vợ ông bảo ông lo xa quá. Con rể như Diêu Văn Bân mà ông cũng thể bới nhiều gai như , nếu đổi khác chẳng là khuyết điểm .

Lời quá cực đoan , ông cũng từng phủ nhận ưu điểm Diêu Văn Bân, chỉ là ông thích cái phận "thanh niên trí thức" của thôi.

Bất quá ông vui cũng chẳng biện pháp gì, trong nhà hai phụ nữ đều thích, ông tìm lý do chính đáng nào để từ chối, đơn giản cũng chỉ thể chấp nhận như .

“Vậy bỏ qua cái phận thanh niên trí thức , cảm thấy con Diêu Văn Bân thích hợp con rể ?”

Triệu Trung Tường gật gật đầu: “Cũng tạm , là một thằng nhóc lễ phép, mỗi thấy đều sẽ chào hỏi, còn chủ động giúp việc.”

“Trừ bỏ việc nhanh nhẹn thì tật gì khác.” cái ở trong mắt ông chính là tật lớn nhất. Việc nhà nông xong, chẳng lẽ về định trông chờ con gái ông công nuôi ?

Ông nhấn mạnh một nữa: “ ngàn vạn đừng với mợ cháu đấy nhé.”

“Bằng lải nhải .” Rốt cuộc Diêu Văn Bân là con rể bà ưng ý.

“Không với mợ cái gì?” Tạ Lệ Anh đột nhiên xuất hiện ở cửa.

Triệu Trung Tường thần sắc cứng đờ, biểu cảm chút mất tự nhiên sờ sờ mũi: “Không , bà lầm , mới bà.”

Tạ Lệ Anh hồ nghi chằm chằm ông: “ rõ ràng thấy mà.” Nói xong ánh mắt bà chuyển sang Diệp Cẩm Lê: “Tiểu Lê, cháu mợ?”

Che che giấu giấu khẳng định chẳng lời ý gì.

Triệu Trung Tường vội vàng phủ nhận: “Bà cái gì thế, nào dám bà.” Thế chán sống , ông còn sống lâu trăm tuổi đấy.

Diệp Cẩm Lê chớp đôi mắt to vô tội gật gật đầu: “Mợ ơi, cháu đảm bảo mợ ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-421-noi-long-nguoi-cha-vo.html.]

Tạ Lệ Anh mím môi hừ một tiếng, khi về phía Diệp Cẩm Lê bằng nụ ôn nhu: “Tiểu Lê cái gì thì là cái đó.”

Triệu Trung Tường trong lúc nhất thời cảm thấy ngũ vị tạp trần, còn phân biệt đối xử thế chứ.

Diệp Cẩm Lê lên đỡ lấy cái gùi bà: “Mợ để cháu cầm cho.”

“Đeo cả quãng đường chắc mỏi vai lắm, mợ nghỉ , lát nữa cháu mát-xa cho mợ nhé? Hiện tại tay nghề của cháu càng ngày càng đấy.”

“Mẹ cháu cũng thường xuyên nhờ cháu đ.ấ.m bóp cho.”

Tạ Lệ Anh vui vẻ: “Được thôi.” Đang trừng mắt đàn ông mắt quan sát : “Tiểu Lê còn giúp lấy đồ, ông thì cứ giả vờ như thấy.”

Triệu Trung Tường mới hồn chỉ cảm thấy chính vô hình trung tát một cái: “……” Ông thật sự oan uổng quá mà.

xuống ghế bành, dư quang liếc đến nước bàn: “Lão Triệu, ông cho bọn trẻ uống nguội ngắt ?” Ai dùng nguội đãi khách bao giờ.

Diệp Cẩm Lê kéo tay bà: “Vẫn còn ngon lắm ạ, hơn nữa xanh cũng cho em bé trong bụng, cháu thích.”

Nghe chuyện đứa bé trong bụng Diệp Cẩm Lê, nụ mặt Tạ Lệ Anh càng thêm ôn hòa: “Mợ phơi một ít kim ngân hoa, lát nữa cháu về thì lấy một ít, nếu thấy đắng thì thêm chút mật ong. Mợ kim ngân hoa cho t.h.a.i phụ.”

Thời gian trôi qua thật nhanh, cô bé bà từ nhỏ giờ sắp .

“Trà hoa cúc cũng lấy một ít nữa.” Trà hoa cúc thực uống càng đắng, nhưng thêm mật ong sẽ ngọt ngào dễ uống.

Diệp Cẩm Lê giọng điệu ngọt nị: “Cháu ngay là mợ thương cháu nhất mà.”

“Còn ăn trái cây ? Cây lựu cháu trồng ở đất phần trăm cũng chín , đỏ rực to, cháu chắc chắn sẽ thích. Trong nhà trồng ít cây ăn quả , quýt, lựu, táo, bưởi đều cả. Còn dạo cháu lên núi hái ít kiwi rừng về nữa.”

“Mợ đợi chút kho thóc xem chín , lúc về mỗi thứ lấy một rổ mang .”

Kiwi rừng chính là loại dương đào hoang dại, nhỏ hơn nhiều so với loại trồng đời , hái về đều cứng ngắc, cần để trong kho thóc ủ chín. hương vị ngon, chín thì ngọt pha chút chua, nhiều nước.

“Mợ ơi, mợ coi cháu là tới nhập hàng buôn đấy ?”

Chillllllll girl !

Tạ Lệ Anh phì : “Cái con bé .”

“Thế tóm là cháu ăn?”

Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt chậm rãi: “Thì vẫn ăn ạ, nhưng cần lấy nhiều thế , cho cháu mấy cân là .”

 

[

Loading...