Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 425: Chuẩn bị cho kỳ thi tuyển]

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:30:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Lệ Tú dùng ánh mắt hoài nghi hỏi: “Thật ?”

Diệp Cẩm Lê nhún vai: “Chờ con mang sang cho xem chẳng sẽ .” Bộ quần áo đó đối với cô quả thực rộng một chút, nhưng sửa nhỏ thì với cô cũng đơn giản.

Triệu Lệ Tú ha hả: “Vậy chờ con gái mang quần áo sang cho .”

Triệu Lệ Tú hỏi tiếp: “Lát nữa Vân Trạch còn qua đây ăn cơm chiều ?”

Diệp Cẩm Lê chút để ý đáp: “Có ạ, ăn tùy tiện chút là , cần cố ý chuẩn , chỉ cần hai món rau nhỏ cũng .”

Triệu Lệ Tú liếc cô một cái: “Vốn dĩ cũng chỉ định hai đĩa rau xanh thôi, bằng con còn ăn gì?”

Diệp Cẩm Lê: “……”

Chillllllll girl !

Triệu Lệ Tú kỳ thật cũng chỉ cố ý thôi. Con gái con rể về nhà ăn cơm, hai đĩa rau xanh lấy mời . Một tuần chúng nó mới tới ăn một bữa, là sơn hào hải vị thì cũng tươm tất một chút.

, hai hôm nay mua ít len sợi, con xem năm nay mặc áo len kiểu gì, con vẽ đan cho.”

Diệp Cẩm Lê hai tay ôm cánh tay Triệu Lệ Tú, nhẹ nhàng đung đưa, giọng ngọt nị như ăn cả một muỗng mật ong: “Mẹ ơi yêu con quá , con cũng yêu lắm cơ.”

Triệu Lệ Tú cố nén khóe miệng đang giương lên. Bà ngay con gái sắp yêu bà mà. Tuy rằng dự đoán cảnh tượng , nhưng vẫn cảm thấy cao hứng chịu , thật là kỳ quái.

Vẫn là do con gái bà quá nị oai, sắp trẻ con mà lúc nào cũng yêu với đương, cũng chỉ bà mới chịu nó.

“Thôi , .” Bà giả vờ giả vịt đẩy tay cô , thực tế căn bản chẳng dùng bao nhiêu lực.

Diệp Cẩm Lê cũng quen với kiểu khẩu thị tâm phi của bà, cô nghiêng đầu dựa vai bà: “Lần con đan kiểu vặn thừng chút.”

“Cái áo con tự móc quá.”

Diệp Cẩm Lê khẽ : “Cũng đúng, tay nghề con như mà.”

*

“Tiểu Lê đưa cho con mấy tài liệu ôn tập , con xem cho kỹ ? Cũng đ.á.n.h cá ba ngày, phơi lưới hai ngày đấy.”

Tiểu Lê xưởng may tuyển công nhân thường hai vòng thi: thi văn hóa và thi thực hành tay nghề.

Thi văn hóa tuy rằng sẽ quá khó, nhưng đối với lâu đụng đến sách giáo khoa thì một chốc một lát cũng khó mà nhặt kiến thức .

Công nhân may thông thường yêu cầu nữ, Triệu Vân Phàm cũng cái đó, cho nên lúc Diệp Cẩm Lê đề cử Triệu Vân Phàm thi thợ bảo trì.

Thợ bảo trì yêu cầu sửa chữa máy may đơn giản cùng với một ít kiến thức cơ điện vô cùng cơ bản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-425-chuan-bi-cho-ky-thi-tuyen.html.]

Điểm cô cảm thấy họ sẽ gặp vấn đề quá lớn, bởi vì tài liệu cô vơ vét cũng kỹ càng tỉ mỉ. Hơn nữa cũng đủ hứng thú về phương diện . Trước từng tháo tung cái đèn pin đồ điện duy nhất trong nhà , đó lắp ráp , vì thế còn bố đ.á.n.h cho một trận đòn kép.

Chỉ tiếc hiện tại trong thôn còn điện, cũng gian cho thực hành thực tế. Diệp Cẩm Lê nghĩ thời gian thể bảo Cố Vân Trạch dạy vài vấn đề về mạch điện.

Bất quá Diệp Cẩm Lê cũng xác định đến lúc đó vị trí tuyển .

thẳng thắn thành khẩn. Triệu Vân Phàm cũng bảo, cho dù tuyển thì học chút đồ kỹ thuật cũng , cũng nhất định cứ thợ bảo trì.

Không thợ bảo trì thì công nhân khuân vác cắt may cũng , dù cũng hơn là ở nông thôn trồng trọt.

Triệu Vân Phàm nhận lời ngay: “Mẹ, con mà.”

Tạ Lệ Anh chớp mắt con trai một lúc lâu mà lời nào.

Triệu Vân Phàm chằm chằm đến nổi da gà, nhịn xoa xoa cánh tay: “Mẹ chuyện gì cứ thẳng , cứ chằm chằm thế dọa lắm.”

Tạ Lệ Anh tức giận vỗ cánh tay một cái: “Lời cũng , một chút EQ cũng , y hệt bố mày.”

Triệu Trung Tường: “Sao lôi nữa?” Đây là tai bay vạ gió mà, ông câu nào , thật là oan uổng.

Tạ Lệ Anh ông hừ một tiếng, ngay đó ánh mắt rơi xuống con trai: “Hai đứa em gái mày đều là học sinh cấp ba, chỉ mày là học sinh cấp hai mà còn nỗ lực.”

Về phương diện học tập, con gái thì bà cần lo lắng, nhưng con trai thì giám sát.

Triệu Vân Phàm: “Hồi đó con thi đậu cấp ba, chỉ là con học thôi mà.” Chủ yếu là cảm thấy sách nhiều cũng chẳng tác dụng gì, mấy thanh niên trí thức chẳng ai cũng học cấp ba , cuối cùng vẫn về nông thôn đấy thôi.

Anh trai thể tìm việc trong thành phố cũng là tám phần may mắn.

vẫn về trồng trọt, thà sớm một chút kiếm công điểm còn hơn. Ở trường học kiếm tiền thì thôi, còn tốn thêm tiền nhà.

Tạ Lệ Anh: “Vậy mày thi đậu hẵng .”

Triệu Vân Phàm: “Mẹ thế là quá khó .”

Nghe động tĩnh ngoài cửa, Tạ Lệ Anh với con trai: “Ra xem em gái con về , xách đồ cho nó.”

Triệu Vân Phàm bước nhanh cửa, chằm chằm đồ vật tay em gái : “Em dạo một vòng lớn mà chỉ mua chút đồ thôi á?” Chỉ một hộp điểm tâm, căn bản cần xách giúp, bất quá vẫn nhận lấy đồ.

Triệu Văn Thu: “Cũng mà, điểm tâm ăn ngon lắm.” Cô bé nét mặt lộ rõ nụ , từ trong túi lấy một chiếc khăn lụa màu xanh lơ: “Văn Bân còn mua cho em một cái khăn lụa nữa .”

 

[

Loading...