Bà là một khai sáng, đương nhiên sẽ bao giờ loại chuyện như .
Khóe môi Diệp Cẩm Lê khẽ nhếch lên, ý trong mắt thoáng hiện: “Vâng ạ.”
“Kết quả thế nào?” Bà cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu, con gái bà là phúc, đứa nhỏ trong bụng chắc chắn sẽ phát triển .
Hơn nữa, biểu cảm của con gái và con rể là kết quả tệ .
Cố Vân Trạch giấu nổi niềm vui sướng mặt: “Mẹ, xem .” Nói đoạn, lấy tờ kết quả kiểm tra cất kỹ trong túi n.g.ự.c .
Triệu Lệ Tú nhận lấy, bà tuy chữ nhưng mấy tờ báo cáo thì hiểu lắm.
Bà định bảo cái xem hiểu, thì giây tiếp theo chú ý tới dòng chữ nhỏ ở cùng.
Song thai? Có đúng là ý đó ?
Bà ngẩng đầu, ánh mắt kinh ngạc con gái: “Song bào t.h.a.i ?”
Diệp Cẩm Lê gật đầu: “Mẹ vui phát điên đúng ?” Cô gia đình gen song t.h.a.i thì dễ sinh đôi hơn.
bên họ hàng nhà cô thấy ai sinh đôi nhỉ?
Triệu Lệ Tú xác thật vui, bà cháu nội để bế thì cháu ngoại cũng thế cả thôi, thật ngờ con gái bà một m.a.n.g t.h.a.i hẳn hai đứa.
m.a.n.g t.h.a.i đôi cũng mệt mỏi và vất vả hơn m.a.n.g t.h.a.i đơn nhiều, điều khiến bà chút lo lắng.
Con gái chồng nên lo chuyện chồng nàng dâu, nhưng cũng thiếu giúp đỡ. Con rể tuy nhưng cũng , nếu lãnh đạo giao nhiệm vụ công tác thì khi cả tháng chẳng thấy mặt .
Cùng lắm thì đến lúc đó bà sẽ thuê ở tiệm cơm để chuyên tâm chăm sóc con gái hai tháng, dù tiền bạc cũng quan trọng bằng con gái bà.
“Tối nay qua chỗ ăn cơm, hầm canh gà cho con uống.”
“Vừa trai con hai tuần nữa là chính thức nhận chức ở xưởng dệt bông, coi như cả nhà cùng chúc mừng luôn.”
Diệp Cẩm Lê sửng sốt: “Nhanh thế ạ?”
Triệu Lệ Tú: “Anh con dù cũng lập công, nên thủ tục phê duyệt cũng nhanh hơn bình thường.” Bà cũng nên vui nên buồn nữa.
Con xa lo lắng, con trai chuyển ngành về nhà thì bà cần lo lắng cho sự an của nó như , nhưng... thôi, chỉ thể là cái mất cái .
Cảnh Châu dạo trông vẫn bình thường như khi, bà cũng nó thật sự để tâm chỉ là đang giả vờ.
Diệp Cẩm Lê u oán bà một cái: “Thế mà chẳng bảo em sớm, em chẳng lẽ tay về nhà .”
Triệu Lệ Tú: “Người nhà cả với còn quà cáp gì.”
“Với định với con thế nào, thấy mặt mũi con .”
Diệp Cẩm Lê: “Vâng ạ.” Cũng may trai cô vẫn chính thức nhận chức, nên vẫn còn kịp chuẩn , cái gọi là "cảm giác nghi thức" cần .
Diệp Cẩm Lê: “Thế trai em sắp xếp chức vụ gì ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-432.html.]
Triệu Lệ Tú suy nghĩ vài giây : “Hình như là Phó Bí thư Đảng ủy thì .”
Diệp Cẩm Lê: “...” Cô lắc đầu tán thành: “Tin quan trọng thế mà dùng ngữ khí chắc chắn.” Phó Bí thư Đảng ủy cũng coi như là lãnh đạo cấp phó của xưởng .
Triệu Lệ Tú: “Mẹ già trí nhớ kém là chuyện bình thường mà.” Bà cần gì nhớ kỹ thế, con trai bà lãnh đạo lớn đến thì vẫn là con trai bà thôi.
“Đây là tổ chức sắp xếp trai em tự chọn ạ?”
Chillllllll girl !
Triệu Lệ Tú khẽ b.úng trán con gái: “Đương nhiên là tổ chức sắp xếp , mỗi một vị trí, gì nhiều lựa chọn thế.” Con gái bà đúng là mơ mộng quá, nhưng xưởng dệt bông cũng , dù bà thấy còn hơn mấy đơn vị chính phủ bình thường.
Bà lải nhải tiếp: “Đợi con công việc định thì cũng nên một gia đình nhỏ của riêng .”
Diệp Cẩm Lê mím môi: “...” Cô ngay cô nhắc đến chuyện mà.
Cô và Cố Vân Trạch , đó im lặng ngậm miệng, trong chuyện hai quyền lên tiếng.
*
Ăn xong hoành thánh, Cố Vân Trạch cửa hàng thực phẩm mua một quả dưa hấu.
Trong bếp, Vân Trạch đang ân cần thể hiện mặt vợ, ngoài sân hai em xích đu trò chuyện.
“Để đẩy cho.” Diệp Cảnh Châu dậy.
Diệp Cẩm Lê đồng ý: “Vâng ạ.”
“Anh, còn nhớ hồi nhỏ em xích đu văng ngoài ?”
Diệp Cảnh Châu khựng hai giây, mà nhớ cho , lúc đó suýt nữa thì sợ c.h.ế.t khiếp.
Anh mới lấy nước một lát, mà em gái cắm nửa xuống ruộng . May mà ruộng nước và đá, nếu thì...
“Thằng nhóc Triệu Vân Phàm đó tay chẳng nặng nhẹ gì cả.”
Diệp Cẩm Lê cong môi: “Em thấy vui mà, với lúc đó là em bảo Vân Phàm đẩy mạnh lên đấy chứ.” Hồi nhỏ cô thật sự chẳng sợ là gì, xích đu càng cao càng thấy phấn khích, lớn lên mới bắt đầu thấy sợ độ cao.
“Anh, lúc đó hình như dọa phát luôn đấy.” Cô đầu .
Vẻ mặt Diệp Cảnh Châu thoáng hiện sự mất tự nhiên: “Không , là em nhớ nhầm .”
Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt: “Anh ơi, trí nhớ của em lắm đấy nhé.”
Cô cong môi, dùng giọng trêu chọc: “Đó là đầu tiên em thấy , ngờ em quan trọng trong lòng đến thế.”
Diệp Cảnh Châu hắng giọng: “Thật lúc đó tưởng em ngã ngốc luôn .”
Diệp Cẩm Lê: “???” Sao mấy lời phá hỏng bầu khí thế hả.