Diệp Cẩm Lê : “Hôm nay đồ ăn ngon lắm đấy chị, cá thịt.”
Trịnh Hồng Hà mắt sáng lên: “Thế thì chị lộc ăn .”
Trịnh Hồng Hà mua mấy phần cơm mang về nhà. Nhìn cửa phòng ngủ phụ đóng c.h.ặ.t, chị mím môi, tức giận vỗ nhẹ vai chồng một cái: “Mẹ với em gái ăn cơm ?” Cơm chị mua về tận nơi, chẳng lẽ còn bắt chị mời ăn nữa ?
Lâm Vệ Quốc đặt tờ báo sang một bên, : “Cái gì mà em gái , đó chẳng cũng là em, em em .”
Trịnh Hồng Hà trong lòng càng thêm bực bội, chị ném một câu: “ xuống bếp lấy bát đĩa san đồ ăn .” Nói xong xoay thẳng bếp.
Trong phòng ngủ phụ.
“Hình như chị dâu về , , chúng ngoài ăn cơm .”
“Vội cái gì, ăn, cũng tin nó dám đợi .”
Nghe Đường Xa Hương , Lâm Tiểu Linh cũng vội nữa. Cô ả ở mép giường nhàn nhã đung đưa chân, ngó xung quanh, giọng điệu chút chua loét: “Nhà hai ở thật đấy.”
Nếu tới bộ đội, cô ả còn cả ở trong căn nhà đến thế. Cô ả từng thấy khu nhà tập thể ở huyện thành, một gian phòng hai ba mươi mét vuông mà cả nhà chen chúc, rộng rãi, sáng sủa như ở đây, tường còn quét vôi trắng toát.
Cô ả lầm bầm: “Anh cả cũng nghĩ thế nào, ở nhà cao cửa rộng thế mà chẳng gọi điện về quê đón lên hưởng phúc.”
Đường Xa Hương sắc mặt lập tức trầm xuống. , con trai bà ở đây hưởng sung sướng bao lâu nay, bao giờ mở miệng đón bà lên chơi ngày nào.
“ con cảm thấy chuyện chắc chắn do cả. Tục ngữ cấm sai, vợ quên . Anh cả hiếu thuận với như thế, thể nghĩ đến .”
Đường Xa Hương hừ lạnh một tiếng: “Mẹ ngay con mụ đó là đứa tâm cơ nhất mà.”
“Ngay từ đầu ưng nó, là cả con cứ nằng nặc đòi cưới.”
Năm đó bà vốn định để con trai cưới cô cháu họ bên nhà đẻ, thứ nhất là dễ khống chế, thứ hai là nước phù sa chảy ruộng ngoài. Con trai bà khi đó là Phó đoàn trưởng, cô nương thế nào mà chẳng cưới , cố tình cưới Trịnh Hồng Hà. Ngoài việc trẻ hơn con trai bà khá nhiều tuổi thì chẳng ưu điểm gì khác.
Bà tuy vui, nhưng cuối cùng vẫn lay chuyển con trai. Rốt cuộc thằng con cả mỗi khi trầm mặt xuống cũng đáng sợ. Cưới thì cưới thôi, về dạy dỗ là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-437-me-chong-nang-dau-so-chieu.html.]
ngờ tính tình Trịnh Hồng Hà lớn như , cư nhiên còn dám cãi tay đôi với bà . Càng bà tức giận hơn là nó còn dám theo quân đến đây, từ khi nó theo quân, đời sống ở quê kém hẳn.
Chillllllll girl !
Trước con trai bà thường xuyên gửi phiếu về, tiền gửi cũng nhiều hơn bây giờ, nên một tháng cả nhà còn ăn hai bữa thịt, giờ thì miễn bàn, khó khăn vô cùng. Mỗi bà đề cập chuyện với con trai đều qua loa cho qua chuyện. Con trai cả lương cao như , giúp đỡ trong nhà một chút thì ? Người một nhà nên giúp đỡ lẫn ? Thằng con đúng là con hồ ly tinh Trịnh Hồng Hà mê hoặc tâm trí , nuôi tốn cơm tốn gạo.
“Cũng chị dùng thủ đoạn gì mà gả cho cả.” Trịnh Hồng Hà, một ít học còn gả cho cả, cô ả là học sinh cấp hai chẳng lẽ tìm mối nào hơn?
Lâm Tiểu Linh vẫn còn oán hận Trịnh Hồng Hà vì chuyện tìm đối tượng. Cô ả cảm thấy chị dâu thật lòng tìm mối cho .
“Thật ngờ chị dâu còn một công việc như .”
“Con đúng là mệnh khổ, đối tượng tìm thấy, công việc cũng bặt vô âm tín... Mẹ, xem con bây giờ? Chị dâu với cả sẽ đuổi con về quê chứ?”
Tuy rằng lời mùi châm ngòi ly gián, nhưng cô ả cũng thật sự về quê.
Đường Xa Hương đập mạnh tay xuống giường: “Dựa cái gì bắt con về? Đây là nhà của cả con chứ nhà nó.” Nếu nhờ con trai bà , Trịnh Hồng Hà thể ở cái nhà thế ?
“Công việc chắc chắn cũng là do cả con dùng sức tìm cho nó, bằng một đứa ít văn hóa như nó Hội phụ nữ.”
Trịnh Hồng Hà cũng chỉ là may mắn quyến rũ con trai lớn của bà , bằng còn đang gả cho gã nông dân chân lấm tay bùn nào .
“Con yên tâm, nhất định bắt nó tìm cho con một sĩ quan quân đội.”
Lâm Tiểu Linh cũng nghĩ như .
Muốn cô ả cùng Trịnh Hồng Hà thâm thù đại hận gì thì cũng hẳn. Khi Trịnh Hồng Hà gả nhà họ Lâm, cô ả còn đang học tiểu học. cô ả chính là chị dâu thuận mắt.
Trong lòng cô ả, chị dâu của một Đoàn trưởng là con gái cán bộ mới xứng, như mới mát mặt. Trịnh Hồng Hà xứng, nhà nghèo ít học, là trèo cao. Theo lý mà , loại như nên cụp đuôi mà sống, nỗ lực lấy lòng chồng và em chồng, đằng chị chẳng coi ai gì.
Lâm Tiểu Linh nhớ tới mấy mà chị dâu giới thiệu là thấy tức. Bốn thì chỉ một đề bạt, đó miễn cưỡng lọt mắt xanh của cô ả, nhưng chuyện vài câu mới nhà ba đời bần nông, của cải gì thì thôi, kết hôn còn gửi một phần lương về quê nuôi gia đình.
[