“Nhà ăn của các em đồ ăn ngon thật đấy.”
Sau khi Triệu Vân Phàm và Triệu Văn Thu tới xưởng may nộp đơn đăng ký, Diệp Cẩm Lê liền mời hai ăn một bữa trưa tại nhà ăn của xưởng.
Diệp Cẩm Lê mỉm : “Thế thì đơn giản thôi, chờ chị thi đậu đây là ngày nào cũng ăn.”
Triệu Vân Phàm tươi rói: “Vậy mượn lời vàng ngọc của biểu nhé.”
Triệu Văn Thu nắm lấy tay Diệp Cẩm Lê: “Người đăng ký đông thật đấy.” Vừa cô bé nộp đơn, văn phòng chật ních , nếu trai cô bé chen thì bao giờ mới nộp .
Diệp Cẩm Lê cũng là từng chứng kiến cảnh tượng , bên phòng nhân sự bận tối tăm mặt mũi. Có đến đăng ký chính thức, đến xem náo nhiệt, còn cả một đống đến hỏi han linh tinh.
Rõ ràng điều kiện tuyển dụng của xưởng ghi rõ ràng, thấp nhất bằng nghiệp cấp hai, nhưng vẫn cầm bằng tiểu học tới hỏi xem thể châm chước , hoặc là cầm bằng của khác tới.
Diệp Cẩm Lê chỉ đưa tập tài liệu mà thôi cũng thấy mệt, huống chi là những việc trực tiếp ở đó.
Diệp Cẩm Lê: “Rốt cuộc trong xưởng lâu tuyển dụng công khai.” Lần cô cũng là nhờ chỉ tiêu riêng thi , các xưởng khác cũng tương tự, đều ưu tiên con em trong ngành, chờ đến khi ngoài tin tuyển dụng thì thi xong xuôi .
Triệu Văn Thu: “Cũng .” Cô bé nghiệp xong liền công việc khó tìm thế nào. Có một cơ hội thi tuyển như , ai cũng tới thử vận may.
Diệp Cẩm Lê: “Cứ giữ tâm lý bình tĩnh, chắc chắn vấn đề gì .” Tuy cô nội dung thi là gì, nhưng chắc cũng sẽ quá khó. Hơn nữa thành tích học tập của Triệu Văn Thu tồi, cho nên Diệp Cẩm Lê cảm thấy cô bé qua vòng phỏng vấn là thành vấn đề. Phỏng vấn đơn giản chỉ là thao tác máy may tại chỗ, điểm Triệu Văn Thu cũng khá thành thạo.
Diệp Cẩm Lê cô bé thể lo lắng nên thêm vài câu trấn an: “Người báo danh thì đông nhưng thực tế thực học cũng nhiều .”
Người tới báo danh nam nữ mỗi bên một nửa, đủ lứa tuổi. Lần xưởng chủ yếu tìm công nhân may, đàn ông ở phương diện ưu thế kém xa phụ nữ, cho dù thi điểm cao nhưng đến phần thực hành loại.
Triệu Văn Thu gật đầu: “Vâng.”
Triệu Vân Phàm trêu: “Ở nhà em còn bảo lo lắng chút nào, thấy đông bắt đầu đ.á.n.h trống lui quân ? Đừng căng thẳng, còn thi mà, em xem , chẳng hoảng chút nào. Em gái giỏi như chắc chắn vấn đề gì.”
Triệu Văn Thu liếc trai một cái: “Anh đừng .” Đến lúc đó nếu thi đậu chẳng là mất mặt .
Diệp Cẩm Lê: “Anh hai, tài liệu em xin cho , xem ?”
Triệu Vân Phàm vỗ vỗ n.g.ự.c: “Đương nhiên là xem , em cất công sửa sang cho , mà xem thì vô lương tâm quá. Mặc kệ thi đậu , đến lúc đó đều mời em ăn cơm.” Hai tháng nay xây bếp cho cũng để dành chút tiền và phiếu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-443-con-sot-tuyen-dung.html.]
Diệp Cẩm Lê: “Vậy em sẽ khách sáo nhé.”
Triệu Vân Phàm: “Không thành vấn đề.”
Diệp Cẩm Lê mím môi : “Có em dẫn hai dạo một vòng ?”
Hai đồng thời lắc đầu. Triệu Văn Thu : “Không cần ạ, lát nữa bọn em về luôn.” Nhà máy rộng như , một vòng cũng mất ít thời gian, Cẩm Lê hiện tại đang mang thai, cần nghỉ ngơi nhiều.
Triệu Vân Phàm cũng phụ họa: “Thi đậu xem cũng muộn.” Thi đậu thì càng cần xem.
Mấy khỏi nhà ăn liền chia tay , Diệp Cẩm Lê trở về văn phòng, còn hai em họ thì cổng xưởng.
***
“Ui cha, khát c.h.ế.t .” Tống Xuân Tú hấp tấp chạy , uống một ngụm nước lớn.
Diệp Cẩm Lê: “Chị Tống xong việc ạ?”
Tống Xuân Tú xua tay: “Sao mà xong , lát nữa còn qua đó.” Bởi vì phòng nhân sự thiếu , liền mượn hai bên phòng tuyên truyền qua hỗ trợ, Tống Xuân Tú chính là một trong đó.
“Ôi em , cái đám đó khó chuyện kinh khủng, cứ như hiểu tiếng . Rõ ràng thông tin ghi rành rành thông báo tuyển dụng, thế mà mấy cứ như mù, nhất định hỏi hỏi .”
Chillllllll girl !
“Hỏi thì hỏi , đằng cứ lặp lặp cùng một vấn đề. Chị bảo cần bằng nghiệp cấp hai, bảo cũng học cấp hai nhưng lấy bằng, hỏi chị báo danh . Chị bảo , bà còn cãi với chị, cứ khăng khăng là chỉ thiếu cái bằng thôi chứ trình độ y hệt.”
“Cãi với chị thì ích gì, đây là quy định của xưởng chứ chị quyết định . Còn lén dúi tiền cho chị hỏi nội dung thi và đáp án nữa chứ. Chị mà bản lĩnh lớn như thì còn đây đôi co với họ ?”
Nghe giọng điệu là chị phiền lắm .
“May mà ngày mai là kết thúc, nếu cứ kéo dài thêm vài ngày nữa chắc chị ốm mất.” Ngày mai chắc sẽ bận như hôm nay, chừng cần chị qua nữa. Ở phòng tuyên truyền quen , chị vẫn thấy phòng là nhất.
Diệp Cẩm Lê đưa cho chị mấy viên kẹo: “Bớt giận, ăn chút đồ ngọt cho sức, hôm nay chị Tống vất vả .” Vốn dĩ hỗ trợ là cô và Dương Tĩnh, nhưng chị Tống bảo hôm nay đông , sợ va bụng cô nên .
[