Đường Xa Hương khoanh hai tay n.g.ự.c, nắm c.h.ặ.t: “Chỉ là một chút chuyện nhỏ thôi, cháu chắc chắn thể giúp .”
“Đại chất nữ của thím thấy là xinh lương thiện, chắc chắn sẽ đồng ý giúp thím đúng ?”
“Thím cháu còn là cán bộ lớn trong xưởng, đồng chí ưu tú như cháu thật hiếm thấy đó nha. Ở nông thôn chúng , nữ đồng chí ưu tú như cháu là nhất đó. Thím thường nghĩ, nếu con gái thím cũng như cháu thì mấy.”
Bà , nhưng tuyệt nhiên rốt cuộc là nhờ giúp chuyện gì.
Chillllllll girl !
Một tràng lời đường mật như , nếu là đổi một cô vợ trẻ tuổi mặt mũi mỏng, giỏi từ chối, chắc chắn sẽ đồng ý ngay.
Đường Xa Hương chính là nắm chắc điểm .
Bà dùng cách thành công nhiều . Người trẻ tuổi mặt mũi mỏng, thường thì khi bà một hồi, tám chín phần mười đều sẽ đồng ý.
Đến lúc đó, cho dù Diệp Cẩm Lê thể tìm đáp án bài thi cho con gái bà , thì ít nhất cũng sẽ giúp đỡ con gái bà nhiều hơn.
Diệp Cẩm Lê sắc mặt bình tĩnh, giọng trầm : “Thím , nếu thím rõ là gấp chuyện gì thì cháu giúp .” Đương nhiên, dù , cô cũng sẽ giúp.
Nghe ngữ khí lời của cô, nghĩ đến chuyện tuyển công nhân trong xưởng hai ngày nay, cô đại khái thể đoán bọn họ gì.
“Nếu chuyện gì thì cháu về phòng đây.” Nói , tay Diệp Cẩm Lê đặt khung cửa chuẩn đóng .
“Ấy , đại chất nữ của thím, lời còn xong mà.” Đường Xa Hương ngờ phản ứng của Diệp Cẩm Lê dứt khoát như .
là mặt lòng mà, con bé xinh mà ngờ tâm địa tàn nhẫn đến thế.
Một bề như cô giúp đỡ một già như bà thì chứ? Kính lão yêu trẻ chẳng là truyền thống mỹ đức của Hoa Quốc chúng ?
Bà nở nụ tươi, những nếp nhăn mặt đều dồn với : “Con gái thím chuẩn thi xưởng may, cháu là cán bộ lớn trong xưởng ? Thím chỉ con gái thím theo cháu học hỏi một chút, giúp nó thi đậu thành công.”
“Cháu yên tâm, con gái thím thông minh, nếu cháu dạy nó nhất định sẽ học , cũng sẽ chiếm dụng thời gian của cháu .”
“Thím thi cử còn trải qua thi văn hóa , cháu tan tầm thì dạy nó một chút, quan trọng là truyền thụ cho nó chút ‘mẹo vặt’ mà.”
Khóe môi Diệp Cẩm Lê khẽ nhếch lên một cách khó nhận : “Được thôi.”
Nghe cô , sắc mặt Đường Xa Hương vui vẻ hẳn lên, trong mắt bà lóe lên vẻ đắc ý, loại ngu ngốc thật dễ lừa gạt.
Thế nhưng, khi câu tiếp theo của Diệp Cẩm Lê, sắc mặt bà lập tức đổi: “Vậy thím suy nghĩ kỹ sẽ trả cho cháu bao nhiêu học phí ?”
Đôi mắt Đường Xa Hương lập tức trợn tròn, lông mày nhíu c.h.ặ.t, giọng v.út cao: “Cái gì? Cháu còn học phí ?” Trong nháy mắt, cả hành lang vang vọng tiếng bà .
Diệp Cẩm Lê nhẹ nhàng xoa tai, cô chú ý thấy Cố Vân Trạch đang về phía trong phòng khách, cô dùng tay vẫy vẫy về phía , tiếng bước chân lập tức dừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-445.html.]
Cô nở một nụ nhỏ đến khó phát hiện: “Người học kỹ thuật đều cần học phí, thím đến chỗ cháu học miễn phí ? Thím , cháu thấy thím cũng là thành thật, bổn phận mà, chắc cái chuyện hổ nhỉ?”
Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Không thể nào, thể nào, thím sẽ thật sự là loại chứ?”
“Cháu…” Đường Xa Hương tức đến đỏ bừng cả mặt.
Bà cãi với trong thôn cũng ít, nhưng đây là đầu tiên cảm thấy tức giận đến .
Người phụ nữ mà miệng lưỡi sắc bén thế, bà thật tát cho cô một cái mặt.
đây trong thôn, bà dù tức giận cũng chỉ thể nuốt cục tức trở .
Bà nghiến răng nghiến lợi : “Cháu tuổi còn trẻ mà miệng lưỡi sắc bén thật đấy, như cháu thì trưởng bối nào thích .”
Diệp Cẩm Lê nhạt: “Cảm ơn lời khen.”
Lời của bà như một cái tát đ.á.n.h khí, giờ đây Đường Xa Hương cuối cùng cũng nhận Diệp Cẩm Lê là mặt dày.
Bà thêm lời nào, trở phòng, “Rầm” một tiếng, cánh cửa phát tiếng động lớn.
Diệp Cẩm Lê mím môi chậm rãi đóng cửa . Đối phó với loại keo kiệt hổ , chỉ cần đề cập đến tiền bạc là đủ để khiến vỡ lẽ.
Quay thấy Cố Vân Trạch đối diện , cô suýt nữa giật : “Anh đến từ lúc nào , cũng lên tiếng, suýt nữa dọa c.h.ế.t em .” Không một chút tiếng động nào, may mà buổi tối.
“Mới thôi.”
Cố Vân Trạch khẽ mím môi , giọng hờ hững: “Vợ thật đáng yêu.”
Diệp Cẩm Lê: “…” Cô đáng yêu chỗ nào chứ?
Khóe miệng Cố Vân Trạch cong lên một độ cong nhàn nhạt, ánh mắt từ từ dừng cô: “Mắng mà đáng yêu mê .”
Diệp Cẩm Lê chút cạn lời đ.á.n.h giá một lượt từ xuống : “Anh cũng mắng ?”
Cố Vân Trạch kéo tay vợ, nụ dường như ẩn chứa những điều ý vị sâu xa hơn trong mắt: “Anh thích em mắng, đ.á.n.h cũng .”
Diệp Cẩm Lê chút rùng hất tay : “Em là đắn.” Chẳng lẽ còn bước vòng luẩn quẩn hơn nữa ?
Cố Vân Trạch đầu về phía cô, đột nhiên cúi đầu vài tiếng: “Vợ nghĩ gì , chỉ là cảm thấy đ.á.n.h là mắng là yêu thôi mà.”