Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 454: Bữa cơm tiệm quốc doanh

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:31:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng Xuân Yến vô lực bệt xuống đất, cúi đầu thút thít, tại cuộc sống của cô biến thành nông nỗi ...

Nhóm Diệp Cẩm Lê lúc cũng tới tiệm cơm quốc doanh gần xưởng may nhất. Hiện tại nhiều đến ăn cơm, tổng cộng trong tiệm cũng chỉ hai bàn khách.

Triệu Vân Phàm hào phóng : “Tiểu Lê, Văn Thu, hai đứa xem ăn gì cứ gọi, hôm nay mời.”

Hôm nay nguồn cung cấp thực phẩm khá phong phú, Diệp Cẩm Lê chằm chằm bảng đen thực đơn một lúc : “Vậy cho một bát canh trứng rong biển .”

tiền trong túi Triệu Vân Phàm đều là tiền mồ hôi nước mắt tích cóp lâu, đợi khi nào công việc định, cô nhất định sẽ "bắt chẹt" một bữa trò.

Triệu Văn Thu do dự một chút bảo: “Vậy em khoai tây xào.”

Diệp Cẩm Lê gọi tiếp: “Cho thêm ba bát cơm, hai cái bánh bao bột pha nữa ạ.” Cô và Văn Thu mỗi một bát cơm, Triệu Vân Phàm sức ăn lớn, một bát cơm chắc chắn đủ no.

Triệu Vân Phàm còn đang đợi hai gọi tiếp, kết quả đợi mười mấy giây chỉ thấy hai cô em gái chằm chằm, ánh mắt như : Anh còn gọi món ?

Triệu Vân Phàm xòe tay : “Thế thôi á?”

Diệp Cẩm Lê lắc đầu: “Hết .”

Triệu Văn Thu cũng gật đầu: “Hết ạ.”

Triệu Vân Phàm nhíu mày: “Hai món đủ cho ba ăn chứ.” Một ăn còn tạm .

Diệp Cẩm Lê : “Cho nên gọi thêm một món nữa , mỗi một món là công bằng.” Cô chỉ tay lên bảng đen: “Anh xem ăn gì?”

Triệu Vân Phàm rũ mắt xuống: “Ba món cũng chắc đủ . Đã mời hai đứa ăn cơm, ít nhất cũng gọi hai món mặn chứ?” Hai món chay hai món mặn vẫn thể chi trả .

Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt, khóe miệng mỉm trêu chọc: “Trứng gà còn đủ mặn ? Đồng chí Vân Phàm, yêu cầu đối với món mặn của cao thật đấy nhé. Em là ai lúc ôm con gà trống rằng mỗi ngày một quả trứng gà là mãn nguyện lắm .”

Mặt Triệu Vân Phàm đỏ bừng lên: “Tiểu Lê, chuyện cũ đừng nhắc nữa mà.” Mất mặt quá mất.

Triệu Văn Thu mở to mắt ngạc nhiên: “Còn chuyện ? Sao em nhỉ?”

Diệp Cẩm Lê đang định trả lời thì Triệu Vân Phàm vội vàng tư thế xin tha: “Được , , biểu , cầu xin em giữ cho chút mặt mũi .”

Diệp Cẩm Lê ngoài miệng : “Được , em nữa.” thực tế lén lút hiệu tay với Triệu Văn Thu, ý bảo lát nữa sẽ kể cho cô .

Triệu Vân Phàm lấy túi tiền và phiếu từ trong túi áo : “Hai đứa xem còn ăn gì nữa ? Sườn xào chua ngọt với thịt ba chỉ xào lăn thế nào?”

Diệp Cẩm Lê vội ngăn: “Đâu cần ăn nhiều thế, lấy một đĩa thịt xào lăn là .”

“Khoai tây xào, thịt xào lăn, canh trứng rong biển, ba món ba chúng ăn chắc chắn là đủ, gọi thêm nữa đấy.”

“Em với Văn Thu qua bên đây.”

Triệu Vân Phàm bóng lưng hai cô em gái, lắc lắc túi tiền tay. Miệng thì cần tiết kiệm tiền cho , nhưng thừa biểu chính là tốn kém.

Anh đột nhiên cảm thấy trong lòng nóng hổi, như một dòng nước ấm chảy qua.

Chillllllll girl !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-454-bua-com-tiem-quoc-doanh.html.]

Anh nhất định thi đậu xưởng may, một công việc định. Như khi mời các em gái ăn, các em thể ăn gì thì gọi nấy, cần giống như bây giờ còn lo lắng cho túi tiền của .

“Còn uống nước ngọt ?”

Diệp Cẩm Lê: “Em uống nước lọc miễn phí là .”

Triệu Văn Thu: “Em cũng uống.”

Triệu Vân Phàm đang định gì đó thì Diệp Cẩm Lê tiếp tục: “Cũng vì tiết kiệm tiền , em đang m.a.n.g t.h.a.i nên hạn chế uống nước ngọt.”

Triệu Vân Phàm kinh ngạc: “Mang t.h.a.i đến nước ngọt cũng uống ?” Thế thì khổ quá, đồ uống ngon như uống uống, m.a.n.g t.h.a.i đúng là quá vất vả.

Diệp Cẩm Lê giải thích: “Là uống ít , nước ngọt phẩm màu, lượng đường cao nên cần kiểm soát.”

Triệu Vân Phàm gật gù như đang suy tư, thêm một kiến thức mới. “Vậy cũng uống nước lọc.”

Triệu Văn Thu chút tò mò bụng Diệp Cẩm Lê: “Em thể sờ thử ?”

Diệp Cẩm Lê đồng ý nhanh: “Đương nhiên là chứ.” Nói cô nắm lấy tay Văn Thu nhẹ nhàng đặt lên bụng .

“Cảm giác hình như lớn hơn nhiều .”

Diệp Cẩm Lê chống cằm: “Chị cũng thấy lớn nhanh thật.” Hồi một hai tháng đầu còn cảm giác gì, từ tháng thứ ba trở cảm giác cứ cách mấy ngày là sự đổi, thần kỳ khiến chút sợ hãi.

“Bây giờ các bé cử động ?”

“Chắc là đấy, chỉ là chị vẫn cảm nhận thôi.”

“Thần kỳ thật đấy, trong bụng chị mà đang hai sinh linh bé nhỏ.” Triệu Văn Thu nhẹ nhàng rụt tay về.

Diệp Cẩm Lê cũng thấy thần kỳ, đôi khi ngủ dậy cô cảm thán trong bụng thế mà đang nuôi dưỡng hai đứa trẻ.

“Thật ngờ em sắp .”

Chủ đề đó Triệu Vân Phàm chen miệng , lúc rốt cuộc cũng thể tham gia: “Anh cũng sắp bác .”

“Đợi cháu trai cháu gái của đời, sẽ tặng cho chúng nó một món quà thật to.”

Diệp Cẩm Lê : “Anh chắc chắn là một trai một gái ?”

Triệu Vân Phàm đương nhiên : “Hai đứa nhỏ, chẳng là một trai một gái ?”

Dần dần, trong tiệm cơm cũng đông lên.

Tuy nhiên bọn họ gọi món sớm nên đồ ăn lên cũng nhanh nhất. Nghe thấy nhân viên phục vụ gọi tên, Triệu Vân Phàm tới cửa sổ đưa đồ ăn bưng mâm về.

“Ba món vặn, gọi thêm nữa là ăn hết .” Trừ món mặn ít một chút, còn khoai tây xào là một đĩa đầy ú ụ, canh trứng rong biển cũng đựng trong bát tô lớn.

 

 

Loading...