Bỗng nhiên thể cứng đờ: “Vợ ơi, bảo bảo đạp ?”
Chắc là ảo giác của nhỉ, thể cảm nhận rõ ràng lòng bàn tay đỉnh nhẹ hai cái, chỉ là kịp cảm nhận kỹ thì hết .
Diệp Cẩm Lê cũng chút ngẩn ngơ, cô chớp mắt đàn ông bên cạnh: “Chắc là đấy.” Cô cũng cảm giác vị trí rốn đá hai cái, nhưng mà còn đầy bốn tháng, trẻ con đạp ?
“Thế bình thường ?”
Cố Vân Trạch vội vàng móc cuốn sổ tay mang theo bên , giống như một ông cụ non nghiêm túc lật từng trang tra cứu, ngay đó đưa một câu trả lời khẳng định: “Bình thường.”
“Có đến bốn tháng t.h.a.i máy, nhưng hiện tượng tương đối ít, hơn nữa cử động cũng thường xuyên, đợi tháng lớn hơn mới sinh động .”
Diệp Cẩm Lê nghiêng đầu cuốn sổ của , nghi hoặc hỏi: “Cái ghi chép từ bao giờ thế? Hình như bác sĩ .”
Cố Vân Trạch gấp cuốn sổ nhét túi, đuôi lông mày lộ chút ý : “Anh hỏi khác đấy.”
Hàng mi dài của Diệp Cẩm Lê rung rung, đột nhiên cảm thấy mắt cay cay. Cuốn sổ tay của dày lên nhiều, chỉ từ phương diện thôi cũng đủ thấy sự dụng tâm của .
Hơn nữa chỉ suông, hành động cũng chu đáo.
Chuyện ăn uống dùng đồ cần cô bận tâm, đều chuẩn đầy đủ, cái gì nên ăn cái gì nên ăn còn rõ hơn cả cô.
Cố Vân Trạch đặt tay Diệp Cẩm Lê lòng bàn tay : “Vợ , chúng thể cảm nhận con đạp .”
Hai vợ chồng , trong mắt sự kinh hỉ chút hoài nghi, cả hai đồng thời cúi đầu xuống bụng cô.
Hai ông bố bà tập sự như phát hiện lục địa mới, cảm thấy mới lạ thôi.
Cố Vân Trạch chằm chằm thêm vài : “Vợ, em xem chúng nó còn đạp nữa ?”
Diệp Cẩm Lê lắc đầu: “Em .”
Cố Vân Trạch: “Vậy để chuyện với con thêm chút nữa.” Tuy nhiên lúc chẳng cảm nhận gì nữa.
Hai cũng thất vọng, dù t.h.a.i nhi còn nhỏ, tương tác chắc chắn sẽ ngày càng nhiều.
Cố Vân Trạch bỗng nhiên cảm thán: “Nhanh thật đấy.”
Diệp Cẩm Lê nghiêng đầu dựa vai : “Cái gì nhanh thật?”
Cố Vân Trạch: “Thời gian trôi nhanh thật.”
Diệp Cẩm Lê: “Hửm?”
Cố Vân Trạch nghiêng đầu chăm chú khuôn mặt cô, kéo tay cô nhẹ nhàng vuốt ve trong lòng bàn tay, ánh mắt ôn nhu : “Lúc chúng đến sự tồn tại của các con, chúng nó mới chỉ bé bằng hạt đậu xanh, thế mà bây giờ đạp .”
Diệp Cẩm Lê: “Nhanh chẳng ?” Cô sớm ngày “dỡ hàng”, tuy rằng con ngoan, nhưng m.a.n.g t.h.a.i nào chuyện khó chịu. Hiện tại cô cảm thấy cơ thể cồng kềnh hơn ít, còn cảm giác nhẹ nhàng uyển chuyển như nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-456-thai-may-va-su-ao-tuong.html.]
Sau bụng sẽ còn to hơn, thậm chí sẽ xuất hiện phù nề, táo bón, tiểu nhiều , đau lưng mỏi gối, mỗi một hạng mục trong đó đều cô cảm thấy đáng sợ.
Cố Vân Trạch ngắn ngủi suy tư vài giây: “Tốt.”
Diệp Cẩm Lê khóe môi nhếch lên: “Sao , chẳng lẽ bố của bọn trẻ còn chuẩn sẵn sàng?”
Cố Vân Trạch lập tức thẳng dậy: “Báo cáo thủ trưởng, luôn sẵn sàng chiến đấu.”
Diệp Cẩm Lê chọc ngớt.
Đợi cô xong, biểu cảm của Cố Vân Trạch nhạt , thậm chí còn chút nghiêm túc: “ em sẽ khó chịu, vất vả.” Cũng vì vợ m.a.n.g t.h.a.i nên mới tìm hiểu và hóa phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i sinh con dễ dàng như .
Chillllllll girl !
Cho nên tận lực trả giá nhiều hơn một chút, tìm hiểu các phương diện sâu hơn một chút, như khi vợ khó chịu sẽ đến mức luống cuống tay chân mà thể tìm biện pháp giải quyết chính xác.
Diệp Cẩm Lê phủ nhận, bởi vì nỗi khổ khi m.a.n.g t.h.a.i là thật sự tồn tại. Cô kéo cổ áo , chăm chú mắt : “Cho nên càng thêm dụng tâm chăm sóc em, ?”
Cố Vân Trạch dừng ánh mắt cô, giọng điệu trịnh trọng: “Anh sẽ chăm sóc cho em.”
***
Bên , Lâm Tiểu Linh về đến nhà, Đường Xa Hương liền hỏi ngay về chuyện thi cử hôm nay.
Lâm Tiểu Linh dạo một vòng bên ngoài về, mệt khát: “Làm thì xong , nhưng mà...” mà nhiều câu là cô điền bừa .
Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, phòng thi thấy đề bài là cô ngây ngay tại chỗ, nhiều câu hỏi như cô xem hiểu câu nào .
Hơn nữa cô nghiệp cấp hai nhiều năm, trong thời gian cũng đụng đến sách vở, chỉ mấy ngày học bổ túc thì tác dụng gì lớn chứ.
Nghe câu , Đường Xa Hương nháy mắt vui vẻ.
Bà ngóng rõ ràng, nhiều còn xong đề , con gái bà thể xong chứng tỏ con gái bà giỏi hơn tuyệt đại đa khác.
Đường Xa Hương nắm hai tay , tâm tình mỹ mãn : “Ôi chao, con gái dựa chính cũng thể trở thành thành phố .”
Đợi bà về nhất định đem chuyện thổi phồng cho đám trong thôn .
Mấy kẻ đó con gái bà mắt cao hơn đầu, chắc chắn ế chồng ? Bà cố tình vả mặt bọn họ!
Bà sinh con gái chỉ gả chồng mà còn gả hơn con gái của mấy mụ đàn bà lắm chuyện nhiều.
“Mẹ con gái là thông minh mà, mạnh hơn đám tự xưng là thành phố nhiều.”
“Không xa, cảm thấy cái con họ Diệp ở cách vách so với con.”
“Mẹ hỏi thăm rõ ràng , nó thực chỉ là con gái một gia đình bình thường, cũng chỉ là vận khí gả cho Tham mưu trưởng Cố, nếu thì cũng chỉ cái mệnh gả cho công nhân quèn thôi.”