Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 465: Tin vui nhân đôi

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:31:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Văn Thu chân thành : “Chắc chắn sẽ cho em mà. Không chúng hứa giữa hai đứa bí mật , chỉ là vấn đề thời gian thôi. Dù lâu đến , chị khẳng định cũng sẽ cho em khi kết hôn.”

Diệp Cẩm Lê khẽ mím môi: “Tạm tin chị .”

Triệu Văn Thu: “Cho nên em thật sự cần lo lắng cho chị . Ngoại trừ những điểm em thích, thật cũng khá . Ngoại hình trung thượng đẳng, gia đình gánh nặng, đối phó với quan hệ chồng nàng dâu, gả cho chị vẫn thể ở nhà. So với việc tìm trong thôn thì hơn nhiều, em cũng mấy bà thím trong thôn khó chiều thế nào đấy, với ngoài thì hiền lành nhưng với con dâu là bộ mặt khác ngay. Chị dù cũng kết hôn, tìm khác chẳng thà tìm , ít nhất trông cũng thuận mắt chủ đề chung để chuyện. Còn về thì tính .”

Diệp Cẩm Lê thầm giơ ngón tay cái tán thưởng, nếu chị họ nghĩ như , cô thấy Diêu Văn Bân là một lựa chọn tồi. “Vậy như thế, cũng cần giấu nữa nhỉ.”

Triệu Văn Thu nghiêng đầu : “Để cảm thấy chị thích hơn , thú vị bao.”

Diệp Cẩm Lê im lặng, là tư tưởng của cô quá hạn hẹp . Chị họ cô mà đặt ở thế kỷ 21 thì chắc chắn là kiểu phụ nữ "bỏ cha lấy con" đây mà.

“Được , chuyện của chị nữa, về em .”

Diệp Cẩm Lê xích gần cô: “Chị gì nào?”

Triệu Văn Thu suy nghĩ một lát: “Hình như cũng gì cần . Chủ yếu là chị thấy hiện tại em hạnh phúc, nên cũng chẳng gì để hỏi. Vậy để chị sờ thử cháu trai cháu gái của chị xem nào. Khi nào thì chúng mới cử động nhỉ?” Đối với một kết hôn sinh con như đồng chí Triệu Văn Thu, con của Diệp Cẩm Lê sức hút cực kỳ lớn. Cô vốn dĩ thích trẻ con, đặc biệt là những em bé xinh xắn.

Khóe môi Diệp Cẩm Lê khẽ cong lên: “Đã cử động đấy ạ.”

Ánh mắt Triệu Văn Thu kinh ngạc: “Thật ? Từ khi nào thế?”

“Chủ nhật tuần .” Nói Diệp Cẩm Lê kể mẩu chuyện nhỏ xảy giữa cô và Cố Vân Trạch.

Triệu Văn Thu: “Đứa bé thật sự hiểu nên mới đáp ?” Cảm giác thật thần kỳ.

Diệp Cẩm Lê chọc nhẹ trán chị họ: “Chị ngốc , thể chứ, thế thì thành t.h.a.i nhi thần thánh mất .”

Khóe miệng Triệu Văn Thu nhịn mà cứ giật giật, cuối cùng vẫn bật thành tiếng. Thai nhi thần thánh? Thần đồng thì cô , chứ t.h.a.i nhi thần thánh thì đúng là đầu tiên thấy, Cẩm Lê lấy lắm từ mới mẻ thế .

“Em thấy chị chào chúng, chúng đáp chị ?”

Diệp Cẩm Lê nhún vai: “Cái xem vận khí thôi, mỗi ngày chúng đều cử động nhẹ một chút, nhưng thời gian thì cố định.”

Triệu Văn Thu ghé đầu sát bụng cô, nhỏ giọng : “Chào các bảo bối nhé, dì là dì của các cháu đây, các cháu thể chào dì một cái ?”

Lúc căn phòng yên tĩnh đến mức một cây kim rơi cũng thể thấy. Vài phút trôi qua...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-465-tin-vui-nhan-doi.html.]

Triệu Văn Thu tự tìm lý do cho : “Chắc chắn là chúng ngủ , tìm cơ hội chuyện với các cháu nhé.”

Một ngày trôi qua nhanh ch.óng, thời gian thoắt cái đến ngày hôm . Diệp Cẩm Lê một nữa ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, cô một bộ đồ giản dị thoải mái: “Em cùng chị nhé.”

“Không cần , em cứ cho chị bắt chuyến xe buýt nào là .”

“Thật sự cần em cùng ?”

“Thật mà, nhị hôm nay chẳng cũng phỏng vấn , đến lúc đó chị cùng .”

“Vậy , em chờ tin của chị đấy.”

Kết quả phỏng vấn nhanh, sáng thi xong chiều danh sách trúng tuyển cuối cùng, thi đậu yêu cầu thứ Hai mang theo sổ hộ khẩu và các giấy tờ liên quan đến báo danh.

“Vẫn là lẩu thơm nhất.” Diệp Cẩm Lê ghé sát ngửi ngửi, cuối cùng cũng đến mùa thể ăn lẩu . Cô thèm món từ hai tháng , nhưng trời nóng quá, dù bật quạt ăn thì cũng chẳng khác nào đang xông .

Chillllllll girl !

Triệu Lệ Tú liếc con gái một cái: “Con ăn cái gì mà chẳng thấy thơm?” Bà dám khẳng định ai thèm ăn hơn con gái bà, mới sáu bảy tháng mà chằm chằm đồ ăn chảy nước miếng .

Diệp Cẩm Lê mím môi phủ nhận. “Mẹ sinh cô con gái ăn uống thế còn hài lòng , đều ăn là phúc mà.”

Triệu Lệ Tú lạnh lùng đáp một câu: “Vậy thật sự cảm ơn ông trời phái cho một con heo nhỏ ham ăn thế . Nếu mà thêm một đứa như con nữa, chắc con sớm húp gió tây bắc .”

Diệp Cẩm Lê: “...”

Cô bưng nồi lẩu nấu xong khỏi bếp, hiện tại trời lạnh còn thích hợp ăn cơm ngoài sân nữa, vì thế bàn ăn dời nhà chính.

“Vân Phàm, Văn Thu, hai đứa . Ở nhà cô út mà tự nhiên khách khí thế, là đặc biệt chúc mừng hai đứa đấy.”

“Thật sự tồi, cả hai đều thi đậu, chờ hai đứa về chắc bố hai đứa mừng phát mất.” Triệu Lệ Tú chân thành vui mừng cho các cháu. Bà gắp cho mỗi một miếng sườn lớn: “Ăn nhiều .”

Diệp Cẩm Lê ngước mắt bà: “Con thì ?”

Triệu Lệ Tú khẽ : “Chẳng lẽ thiếu phần con .” Nói bà gắp cho con gái một miếng: “Miếng sườn nạc và chắc nhất đây.” Cái tính khí vẫn y hệt như lúc nhỏ.

Diệp Cẩm Lê bưng bát xán gần, khóe môi cong cong, giọng mềm mại nũng nịu: “Vẫn là với con nhất.”

 

 

Loading...