Tạ Lệ Anh: “Chỉ con là lắm lý do.”
Bà xuống đồ đạc trong tay con gái: “Cô út cho ?”
Triệu Văn Thu gật đầu: “Cô út cố ý để dành sườn cho bố đấy ạ.”
Triệu Vân Phàm bồi thêm một câu: “Sườn thơm lắm ơi, cô út cho bao nhiêu là hương liệu hầm đấy.”
Tạ Lệ Anh: “Mẹ còn lạ gì vị sườn nữa.” Hai nhà thiết, Tạ Lệ Anh và Triệu Lệ Tú tình cảm cũng , nên việc cho chút đồ ăn thức uống là chuyện thường tình. Bà mỉm : “Cô út các con lúc nào cũng nghĩ đến nhà . Vừa tối nay với bố con xào rau nữa.”
Mấy trong nhà. Triệu Vân Phàm dựng xe đạp hiên khóa kỹ , ánh mắt Tạ Lệ Anh cứ dừng con trai vài .
“Mẹ con gì thế, mặt con nở hoa .”
“Mẹ con hôm nay cứ thấy kỳ kỳ .”
Tạ Lệ Anh khó hiểu: “Kỳ chỗ nào?”
Triệu Vân Phàm gì, chỉ hỏi em gái: “Em thấy hôm nay kỳ lạ ?”
Triệu Văn Thu nghiêm túc gật đầu: “Có một chút ạ.”
Tạ Lệ Anh nhíu mày, cúi đầu : “Mẹ kỳ chỗ nào chứ?”
lúc , Triệu Trung Tường đốn củi núi về, vai vác một gánh củi bước cổng: “Cái gì kỳ lạ thế?” Nhìn thấy con trai con gái về, ông hớn hở: “Con gái về đấy , hôm nay thi cử thế nào, kết quả ?”
Triệu Văn Thu: “Bố đoán xem?”
Triệu Vân Phàm: “Mẹ hỏi thử ?”
Tạ Lệ Anh khẽ nhướng mày: “À, hóa là chuyện . Mẹ chẳng cần hỏi cũng , hai đứa mà thi đậu thì về từ sớm , chỉ thi đậu mới sang nhà cô út ăn mừng thôi.”
Triệu Vân Phàm: “Thế mà biểu hiện bình tĩnh quá .” Anh nhớ hồi cả thi đậu công nhân thành phố, phản ứng thế . Ngay cả qua vòng thi , còn kích động hơn bây giờ nhiều. “Mẹ ốm ?”
Chillllllll girl !
Tạ Lệ Anh lườm con trai một cái: “Con cái gì thế hả, lớn tướng mà chẳng câu nào cho lọt tai. Mẹ con vẫn đang lù lù ở đây, khỏe mạnh chán.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-469-tin-vui-den-nha.html.]
Triệu Vân Phàm ngượng ngùng gãi mũi, chủ yếu là phản ứng của trông thật chút nào.
Triệu Trung Tường nhanh nhẹn đặt gánh củi xuống: “Hai đứa đều thi đậu hết ?” Ông chuẩn tâm lý là một trong hai đứa trượt, thậm chí cả hai cùng trượt ông cũng nghĩ tới, ngờ niềm vui lớn đến thế.
Triệu Văn Thu híp mắt: “Vâng bố, con và đều thi đậu .”
Triệu Trung Tường mừng rỡ khôn xiết: “Vậy là nhà giờ tận ba công nhân !” Ba công nhân, thật ngờ con cái ông đứa nào cũng giỏi giang như . Làm công nhân chứ, hơn nhiều so với việc bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Không ông coi thường nông dân, chính ông cũng là nông thôn gốc gác, nhưng ông cảm thấy công nhân thì đời sống sẽ nhàn hạ hơn nhiều. Làm cha , ai chẳng con cái sống .
“Bà nó ơi, con cái nhà đều thành công nhân cả !”
Tạ Lệ Anh: “Ông kích động cái gì, bình tĩnh chút xem nào.”
Triệu Trung Tường: “Tin vui lớn thế cao hứng cho .” Ông quàng vai con trai: “Lát nữa hai cha con vài chén.” Vừa mang chai Mao Đài quý giá bấy lâu nay khai tiệc, chuyện đại hỷ thế uống rượu ngon nhất.
Triệu Vân Phàm đồng ý ngay: “Vâng ạ.”
Tạ Lệ Anh lập tức bước tới tách hai cha con : “Ngày mai con trai ông , ông còn đòi kéo nó uống rượu, để hôm khác .” Nếu chẳng may say rượu đến xưởng năng luyên thuyên mặt lãnh đạo thì hỏng hết việc.
Triệu Trung Tường kinh ngạc: “Ngày mai á? Gấp thế?”
Tạ Lệ Anh: “Đi sớm , là lương. Ông nhỉ.”
Triệu Trung Tường: “Đi thì đương nhiên là , chỉ thấy nhanh thôi. Bình thường thi xong mất mấy ngày mới điểm, điểm chờ mấy ngày mới phỏng vấn, phỏng vấn xong cũng đợi vài ngày mới báo danh chứ?”
Tạ Lệ Anh cũng thấy gấp, nhưng xưởng sắp xếp như thì cứ theo lệnh lãnh đạo mà thôi.
Triệu Trung Tường vỗ vai con trai: “Vậy chờ con nghỉ, hai cha con sẽ uống một trận trò.”
Tạ Lệ Anh trong dặn dò: “Vậy tối nay chuẩn đồ đạc cho kỹ, nào là chậu, bàn chải, quần áo, chăn màn đều đóng gói sẵn, sáng mai xách luôn. Mẹ nhớ Cẩm Lê từng xưởng may ký túc xá công nhân, năm mới xây mấy dãy nhà lầu mới, ở hết , nếu hết chỗ thì ngoài thuê phòng.”
Tiền thuê phòng thì bà , nhưng phòng trọ dễ tìm. Bà nếu tìm chỗ ở, hai đứa thể sang ở nhờ nhà cô út. ở vài tháng thì , chứ lâu dài thì , Cảnh Châu còn lấy vợ, dắt vợ về nhà ở thì Vân Phàm và Văn Thu tiện ở đó mãi .