Triệu Vân Phàm đáp lời: “Có ký túc xá ạ, em họ bảo khi báo danh, đến phòng hậu cần nhận phúc lợi công nhân và chìa khóa là thể dọn ở ngay.”
Tạ Lệ Anh thở phào nhẹ nhõm: “Có ký túc xá là , đỡ lo chuyện thuê nhà. Hai em đó việc nhớ, tuyệt đối lười biếng gian lận, nhất là năng nổ mặt lãnh đạo để nhớ mặt, ?”
“Mẹ, chúng con mà.”
Tạ Lệ Anh bỗng nhớ đến tính cách đôi khi "thẳng đuột" của con trai, sợ hỏng việc nên dặn thêm: “Nếu thật sự cách lấy lòng thì cứ tránh mặt lãnh đạo , cứ lầm lũi mà việc cho , chỉ cần thành công việc thì sớm muộn gì cũng thôi.”
Lời rõ ràng là nhắm Triệu Vân Phàm, chính cũng tự hiểu .
“Ngày mai sẽ cùng hai đứa lên thành phố, thiếu cái gì thì mua luôn đó.” Bao nhiêu năm qua bà cũng tích cóp một khoản phòng .
Triệu Trung Tường: “ cũng .”
Tạ Lệ Anh cạn lời chồng: “Ông đương nhiên , thì đống đồ đạc của con gái ông ai xách cho?”
Triệu Trung Tường: “...” Ông cứ ngỡ bà sẽ câu nào mát lòng mát , ai dè là câu .
Tạ Lệ Anh chốt hạ: “Lát nữa lấy cuốn sổ ghi những thứ còn thiếu, ngày mai cứ thế mà mua. Giấy tờ cũng chuẩn sẵn, đừng để đến lúc đó cuống cuồng lên. Xưởng đưa giấy tiếp nhận cho hai đứa ?”
Triệu Vân Phàm lấy từ trong túi hai tờ giấy: “Của con và em gái đều ở đây ạ.”
Tạ Lệ Anh đón lấy, xem xem vài : “Đồ quan trọng thế mà giữ gìn, mất thì . Đưa đây giữ cho.”
Triệu Vân Phàm: “Con đút trong túi mà , vẫn còn nguyên đây thôi.”
“Trong túi cũng an , cái tay con cứ thọc thọc , lỡ tay rơi mất thì hối kịp. Con mất bao nhiêu thứ mà vẫn chừa ?”
Đối với tính càm ràm và thích lôi chuyện cũ của , Triệu Vân Phàm quá quen thuộc .
“Lát nữa ông sang nhà đại đội trưởng nhờ ông ký giấy xác nhận cho hai đứa, còn hai em ở nhà mà thu dọn đồ đạc. Chỉ mang những thứ thật sự cần thiết thôi, đừng cái gì cũng khuân .”
Bà dặn Triệu Trung Tường: “ , lúc nhớ mang theo nửa cân đường đỏ trong tủ sang biếu . Nhờ vả việc thì cũng chút quà cáp.”
Chờ quan hệ lương thực chuyển lên xưởng, con trai con gái bà sẽ ăn lương nhà nước, còn phiếu công nghiệp, mua sắm đồ dùng sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Triệu Văn Thu: “Mẹ, chúng con , bố vẫn ăn cơm tối mà, mau ăn cơm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-470-chuan-bi-hanh-trang.html.]
Cả nhà bận rộn thu dọn đồ đạc cho ngày mai đến tận 9 giờ tối mới xong. Đêm đó, Tạ Lệ Anh giường, kích động lay lay cánh tay chồng: “Ông nó ơi, con trai con gái sắp thành công nhân cả .”
Triệu Trung Tường lụng cả ngày còn đốn củi nên mệt lử, ông cố mở mắt ậm ừ đáp: “Ừ, ừ, ừ...”
Tạ Lệ Anh vỗ chát một cái tay ông: “Ông nghiêm túc đấy?”
Ông mệt đến mức mở nổi mắt mà vẫn trả lời vợ, thế còn đủ nghiêm túc ? Ông thở dài thườn thượt: “Lúc chập tối bà chẳng thấy kích động gì, giờ hăng hái thế?”
Tạ Lệ Anh trở : “Thì cũng giữ vẻ bình tĩnh mặt con cái chứ. Ông tưởng ai cũng như ông, hở tí là cuống cả lên .”
Triệu Trung Tường: “...” Sao mấy ngày nay chuyện gì cũng đổ lên đầu ông thế .
“Thật ngờ Tạ Lệ Anh sinh mấy đứa con giỏi giang đến thế!” Tạ Lệ Anh chỉ cần nghĩ đến việc ba đứa con nhà đều là công nhân là hưng phấn đến mức ngủ .
Triệu Trung Tường ngáp một cái: “Ngủ sớm , ngày mai còn dậy sớm đấy.”
Tạ Lệ Anh: “ , nhưng mà cứ thấy bồn chồn ngủ . Này, ông gì chứ.” Bà đẩy đẩy bên cạnh thì mới phát hiện Triệu Trung Tường ngủ say như c.h.ế.t từ đời nào. Tạ Lệ Anh mím môi, kéo chăn đắp mới chịu nhắm mắt.
Sáng sớm hôm , Triệu Trung Tường sang nhà hàng xóm mượn một chiếc xe lừa để chở đồ. Hai cha con khuân hành lý lên xe, đồ đạc cũng nhiều, chủ yếu là nhu yếu phẩm hàng ngày. Tạ Lệ Anh lấy bộ quần áo nhất trong rương , đây là bộ Tiểu Lê tặng bà dịp sinh nhật năm ngoái, bà mới mặc ba , bình thường chẳng nỡ đem diện.
Triệu Vân Phàm: “Mẹ, hôm nay trông tinh thần thật đấy.”
Tạ Lệ Anh mỉm rạng rỡ: “Mẹ ngày nào chẳng tinh thần!”
Triệu Trung Tường bên xe lừa: “Kiểm tra kỹ xem sót gì ?”
Tạ Lệ Anh một lượt: “Đủ , ở đây hết .” Những thứ quan trọng nhất thiếu là , còn nếu lỡ quên thì về lấy cũng chẳng .
“Vậy ?”
Tạ Lệ Anh kiểm tra khóa cửa cẩn thận: “Được , thôi.”
“Văn Thu!” Một tiếng gọi vang lên từ cổng, gọi chính là Diêu Văn Bân.
Triệu Văn Thu đang xe lừa bỗng khựng , cô thầm nghĩ hỏng , hình như quên mất chuyện gì đó. Chuyện cô thi đậu công việc , cô vẫn hề với . Thời gian qua bận rộn ôn thi, tần suất cô gặp Diêu Văn Bân còn nhiều như , ngày hôm qua mải mê thu dọn đồ đạc nên cô quên bẵng chuyện .
Chillllllll girl !