Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 481: Tính toán của cực phẩm]

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:32:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoạn tuyệt quan hệ thì ? Quan hệ huyết thống cắt là cắt ngay, dù thế nào thì chồng bà và Triệu Lệ Tú cũng là em ruột thịt cùng một sinh , đ.á.n.h gãy xương cốt vẫn còn dính liền gân cơ mà.

Triệu Lệ Tú dù thế nào cũng là em gái ruột của chồng bà , điểm chạy đằng trời cũng thoát.

Vương Đào Chi tiếp tục khích bác chồng: “Mấy đứa con tiền đồ của Triệu Trung Tường đều thành công nhân cả , chừng vài năm nữa bọn nó cũng đón cả nhà thành hưởng phúc đấy. Ông ông xem, bây giờ vẫn hai bàn tay trắng.”

“Còn cả con em gái của ông nữa, nó sớm sống sung sướng ở thành phố , chẳng lẽ ông thật sự ở cái xó nông thôn ruộng cả đời ?”

Nói thật lòng, nếu sự lựa chọn thì ai mà nông dân chân lấm tay bùn chứ. Mỗi ngày dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn ch.ó, thức khuya dậy sớm chẳng quản vất vả, kết quả quanh năm suốt tháng cũng chẳng dư dả bao nhiêu. Nếu chẳng may gặp thiên tai thì càng t.h.ả.m hại hơn, ngay cả cái ăn cái mặc cũng lo nổi.

“Ông vẫn luôn ghen tị Triệu Trung Tường uống rượu ngon ? Nếu con trai ông công nhân trong thành phố, chẳng lẽ nó hiếu kính ông ?”

vất vả lắm mới sinh một mụn con trai đấy.”

Nếu cái nhà ở Đại đội Hướng Dương, mắt thấy tâm phiền thì cũng thôi, đằng ngày nào bà cũng bàn tán về chuyện nhà họ. Bọn họ càng sống , trong lòng bà càng cam lòng. Rốt cuộc dựa cái gì chứ? Người ngày càng phất lên, còn nhà bà thì ngày càng khổ sở.

Sắc mặt Triệu Phúc Thụy trầm xuống, thoạt chút mất kiên nhẫn: “Được , bà mãi thấy mệt hả? Lật lật cũng chỉ mấy câu đó.” Nói xong, ông cầm cái cuốc định bỏ .

Chillllllll girl !

Vợ chồng đầu gối tay ấp hơn hai mươi năm, bà còn lạ gì suy nghĩ của ông nữa? Rõ ràng trong lòng cũng ghen tị c.h.ế.t, còn cứ thích giả bộ thanh cao, thèm để ý. Chẳng là vì cái sĩ diện hão của đàn ông ? Sĩ diện của ông đáng giá mấy đồng chứ! Sĩ diện quan trọng bằng công việc ? Có quan trọng bằng tiền bạc ?

“Triệu Phúc Thụy, rốt cuộc ông đang trốn tránh cái gì? Ông thể vì con trai chúng mà suy nghĩ một chút ?”

“Con trai chúng khao khát thành công nhân bao nhiêu.”

“Cũng tại cái nó khổ mới đầu t.h.a.i con chúng , nếu nó sinh trong gia đình thành phố thì mấy.”

“Hu hu hu...” Nói che mặt lóc ỉ ôi: “Hay là dắt con trai c.h.ế.t quách cho xong.”

Triệu Phúc Thụy rũ mắt, đang suy tính điều gì. Một lúc lâu , giọng ông trầm xuống: “ chứ gì.”

Đáy mắt Vương Đào Chi lóe lên tia vui sướng nồng đậm: “Lẽ ông nên như từ sớm .”

“Hôm nào chúng chọn ngày trời đến nhà Lệ Tú xem . Từ hồi cô ly hôn đến giờ, vẫn đến thăm nào .”

“Cô đàn ông chỗ dựa, thì đám nhà đẻ chúng chính là chỗ dựa vững chắc nhất còn gì.” Hôm nào bà lén theo xem Triệu Lệ Tú rốt cuộc đang ở chỗ nào.

Con ranh Triệu Lệ Tú cũng thật tàn nhẫn, ly hôn là ly hôn ngay, chuyện lớn như mà mãi hai tháng mới tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-481-tinh-toan-cua-cuc-pham.html.]

Vương Đào Chi khỏi bĩu môi, nếu Triệu Lệ Tú chỉ một đứa con gái thì mấy. Bà tuy lương tháng của cô bao nhiêu, nhưng công việc ở tiệm cơm quốc doanh chính là bát cơm sắt mạ vàng đấy. Nếu cô chỉ một đứa con gái, thì gia sản đó khả năng sẽ thuộc về con trai bà .

***

Hôm nay là thứ bảy, Diệp Cẩm Lê tan liền về nhà đẻ một chuyến.

Thấy mở cửa xong cứ dáo dác xung quanh, Diệp Cẩm Lê nhịn hỏi: “Mẹ, lén lút gì thế? Không còn tưởng đang chuyện đấy.”

Triệu Lệ Tú giơ tay gõ nhẹ trán con gái: “Nói năng lung tung, chẳng câu nào thích cả.”

“Vân Trạch ? Sao hôm nay nó qua cùng con?”

Diệp Cẩm Lê cửa : “Trong đoàn chút việc nên dứt ạ.”

Triệu Lệ Tú: “Vân Trạch cũng vất vả lắm, con cũng thông cảm cho nó nhiều hơn, ?” Tình cảm là chuyện của hai phía, bỏ quá nhiều cũng sẽ thấy mệt mỏi.

Bà cam tâm tình nguyện hy sinh vì con gái là bởi vì bà là ruột, ruột hy sinh cho con cái là chuyện đương nhiên. Bà chỉ mong con cái nhận nhiều tình yêu thương hơn chứ bao giờ tính toán xem đáng . tình cảm vợ chồng thì khác. Tuy bà cảm thấy con rể cũng thuộc hàng vạn mới một, nhưng chuyện đời ai mà .

Diệp Cẩm Lê: “Vâng, con mà. Mẹ cứ yên tâm , con gái kẻ vô lương tâm. Anh với con, tự nhiên con cũng sẽ với .”

“Thế hôm nay con ngủ nhà ?”

Diệp Cẩm Lê cong môi, khoác lấy cánh tay Triệu Lệ Tú: “Mẹ nhớ con thì cứ thẳng , cứ vòng vo tam quốc thế.”

Triệu Lệ Tú liếc con gái một cái: “Không đời thanh bạch thế nào mà sinh đứa con gái tự luyến như cô.”

Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt: “Thì con di truyền từ mà.”

Triệu Lệ Tú: “...” Bà tuyệt đối thừa nhận.

“Thế Vân Trạch còn đến đón con ? Ăn cơm xong trời chắc chắn tối đen , nếu nó qua thì con cứ ngủ đây một đêm, mai hẵng về.”

“Một về an , nhất là con đang bụng mang chửa thế .” Chỗ cách đơn vị xa như , lỡ đường gặp bọn lưu manh phản xã hội thì khổ, đám vô công rỗi nghề đó dạng .

 

[

Loading...