Vừa về đến nhà, Cố Vân Trạch liền xuống bếp đun nước, đó đổ nước sôi bình chườm tay. Bình chườm tay là đồ tự chế, thực chất là một cái chai thủy tinh bọc một lớp vải bên ngoài, như cầm sẽ bỏng tay.
“Hôm nay em gội đầu ?”
Diệp Cẩm Lê bò ghế sô pha lắc đầu: “Hôm nay gội, để mai gội ạ.” Ở nơi bình nóng lạnh, trời bắt đầu trở lạnh thế mà tắm gội cùng lúc thì lạnh lắm, cho nên hiện tại cô đều tách gội riêng tắm riêng.
Cô điều chỉnh tư thế, gối đầu lên tay vịn: “Hôm nay đến nhà tìm em thấy ai lạ ?”
Cố Vân Trạch pha cho vợ một ly sữa nóng: “Không thấy, thế?”
Diệp Cẩm Lê: “Mẹ em bảo cảm giác gần đây lén lút quan sát nhà .”
Cố Vân Trạch: “Liệu là bên nhà họ Lý ?”
Diệp Cẩm Lê: “Em cũng nghĩ thế, nhưng em bảo .”
Cố Vân Trạch: “Yên tâm, dù trong nhà còn vợ ở đó mà.” Anh vợ dù thương chuyển ngành nhưng tố chất thể vẫn cực .
Diệp Cẩm Lê: “Vâng, em mà.”
Tắm rửa xong, Diệp Cẩm Lê bộ đồ ngủ sạch sẽ, thoa kem dưỡng da leo lên giường.
Trên giường Cố Vân Trạch đặt sẵn một cái bình chườm chân, lên ấm sực cả .
Cố Vân Trạch tắm rửa nhanh như chớp trở về phòng. Thừa dịp Diệp Cẩm Lê chú ý, nhanh tay cầm lấy lọ kem dưỡng da của cô, dùng ngón tay quẹt một miếng nhỏ thoa nhanh lên mặt.
Dùng khóe mắt liếc thấy hành động của , Diệp Cẩm Lê nhịn cong môi : “Cố Vân Trạch, cứ quang minh chính đại mà dùng chứ.”
Cố Vân Trạch đầu , biểu cảm vài phần mất tự nhiên: “Em cái gì thế.”
Diệp Cẩm Lê gì, trong mắt lóe lên ý , đó dùng ngón tay chỉ lọ kem dưỡng da bàn.
Cố Vân Trạch chút hổ, ho khan vài tiếng: “Anh thấy em dùng nên giúp em dùng bớt thôi.”
Diệp Cẩm Lê gật đầu đầy thâm ý: “Ồ.”
Cố Vân Trạch mím môi: “Thứ dùng cũng phết.” Bôi mấy ngày cảm giác da mặt trơn láng hơn hẳn.
Diệp Cẩm Lê: “Dùng thì lọ đó tặng cho đấy.” Vốn dĩ lọ đó là cô mua cho Cố Vân Trạch, loại kem dưỡng da đó cô thường chỉ dùng để bôi tay và cổ thôi.
Dạo cô phát hiện mỹ phẩm dưỡng da của hao nhanh bất thường, chỉ vài ngày mà lọ kem mặt vơi hơn một nửa, cô đau lòng c.h.ế.t. Rốt cuộc lọ kem mặt là bà nội ở Bắc Kinh mua trong Cửa hàng Hữu Nghị gửi về cho cô, ở đây căn bản mua .
Sau đó cô để ý kỹ mới đều là do Cố Vân Trạch “hoắc hoắc” hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-484-hanh-phuc-gian-don.html.]
Nghĩ thì tiền trong nhà cơ bản đều do kiếm, hơn nữa dạo biểu hiện nên Diệp Cẩm Lê cũng gì, chỉ lặng lẽ cất lọ kem đắt tiền , đó bày lọ kem dưỡng da Nhã Sương rẻ to, một hào hai một hộp 150 gram, đầy ắp một hộp sắt lớn, tùy dùng thế nào thì dùng.
Chillllllll girl !
Dùng hết mua tiếp là , mỗi tháng kiếm nhiều tiền như , tiêu một chút cũng là chuyện nên .
“Hèn chi mấy hôm nay em thấy trai hơn hẳn, hóa là bôi kem.”
Cố Vân Trạch sán gần: “Thật á?”
Diệp Cẩm Lê chọc chọc má : “Đương nhiên, da mặt trơn hơn bao nhiêu.”
Cố Vân Trạch ở mép giường cô: “Vậy em thích ?”
Diệp Cẩm Lê cong môi nhẹ: “Đương nhiên là thích .” Ai mà chẳng thích đàn ông trai, nhất là đàn ông đó thuộc về riêng .
Cố Vân Trạch nghĩ thầm quả nhiên nỗ lực là tác dụng. Người phụ nữ trang điểm vì thích, đàn ông cũng thế thôi, nhất là vợ là mê cái .
Trước khinh thường mấy thứ bôi trát , nhưng hiện tại vì vợ chê bai nên cũng chú ý hơn ngày xưa. Vốn dĩ vợ trẻ hơn mấy tuổi, cũng kéo gần cách mới .
Cố Vân Trạch cúi hôn lên trán cô, đó lấy cuốn truyện tranh trong ngăn kéo tủ đầu giường , bắt đầu tiết mục truyện hàng ngày.
Hiện tại bọn họ dành riêng một ngăn tủ để đựng sách báo thiếu nhi. Cố Vân Trạch đang cuốn truyện cổ tích cách mạng mới sáng tác tên là “Kiến nhỏ và bác Gió to”.
Diệp Cẩm Lê còn mua mấy cuốn sách phổ cập kiến thức như “Mười vạn câu hỏi vì ”, “Ông già động não”. Mấy cuốn cô định chờ con chữ sẽ cho chúng tự , nghĩ rằng mấy cuốn sách chắc chúng sẽ suốt ngày bám lấy cô hỏi “tại ” nữa.
“Bảo bảo câu chuyện ý nghĩa gì ?”
Cố Vân Trạch cong môi, tự trả lời: “Không ? Vậy để ba cho các con nhé...”
“Được , câu chuyện hôm nay đến đây là hết, chúc ba ngủ ngon nào.” Anh khép sách , áp tai bụng cô thì thầm.
Hai nhóc tì trong bụng càng lớn càng hiếu động. Trước mấy ngày mới động một , giờ thì ngày nào cũng hoạt động, tuy biên độ lớn nhưng như Diệp Cẩm Lê thể cảm nhận rõ ràng.
Lúc bọn chúng đạp nhẹ, chắc là đang đáp lời .
Cố Vân Trạch cất sách ngăn kéo, xuống giường tắt đèn. “Bà xã, ngủ ngon.”
Diệp Cẩm Lê nhắm mắt : “Ngủ ngon .”
Anh nhẹ nhàng đặt tay lên eo cô, ôm c.h.ặ.t cô nhưng sợ chèn ép bụng, sự t.r.a t.ấ.n ngọt ngào bao giờ mới kết thúc đây.
[