Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 485: Quà từ phương Nam]

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:32:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , Cố Vân Trạch hiếm khi dậy sớm rèn luyện. Diệp Cẩm Lê mơ màng tỉnh dậy, dụi dụi mắt, tâm trí vẫn còn lơ lửng trong mộng . “Mấy giờ ?”

Anh nhẹ nhàng vén tóc mái của cô tai, hôn lên trán cô một cái: “Chưa đến 8 giờ , em cứ ngủ thêm chút nữa . Anh nhà ăn mua bữa sáng, lát về gọi em dậy.” Chủ nhật hiếm khi hai lịch trình gì, định bụng ở nhà nghỉ ngơi trọn vẹn một ngày.

Nghe thấy còn sớm, Diệp Cẩm Lê rụt trong chăn, nhắm mắt ngủ tiếp. Trời bắt đầu trở lạnh, cô ngày càng mắc bệnh “nghiện giường”.

***

Hôm nay, Trình Tri Diên diễn ở tỉnh ngoài về, tò mò chằm chằm bụng Diệp Cẩm Lê.

“Bọn nó đạp thật hả chị? Sao thần kỳ thế nhỉ?”

Trịnh Hồng Hà : “Bên trong là hai đứa trẻ con, đương nhiên là đạp .”

Trình Tri Diên chớp chớp đôi mắt xinh , ngượng ngùng : “Cũng đúng ha.”

“Thế mấy tháng ạ?”

Diệp Cẩm Lê xoa bụng, ánh mắt dịu dàng: “Đã năm tháng .” Thời gian m.a.n.g t.h.a.i nhanh thì nhanh, chậm cũng thật chậm.

Trình Tri Diên: “Vậy là còn năm tháng nữa là sinh ạ?”

Trịnh Hồng Hà: “Nói chính xác là bốn tháng nữa. Tuy m.a.n.g t.h.a.i mười tháng nhưng cơ bản hơn chín tháng là sinh . Giống như chị sinh bé Nguyệt và bé Đông nhà chị . Tiểu Lê m.a.n.g t.h.a.i đôi thì khả năng còn sinh sớm hơn.”

Trình Tri Diên chăm chú: “Ồ, là thế.”

Ánh mắt cô rơi xuống bụng Diệp Cẩm Lê: “Chắc chắn sẽ là hai em bé xinh lắm đây.”

Trịnh Hồng Hà: “Với nhan sắc của Tiểu Lê và Tham mưu trưởng Cố thì chỉ thể sinh con xinh thôi. Đừng là chọn nét mà giống, cho dù chọn khuyết điểm mà giống thì cũng chẳng vấn đề gì cả.”

Nói chị nháy mắt trêu chọc Trình Tri Diên: “Con của em và Phó đoàn trưởng Thẩm chắc chắn cũng sẽ .”

Tai cô đỏ bừng: “Chị dâu, chị lái sang chuyện của em .”

Trịnh Hồng Hà cong môi : “Chuyện sớm muộn thôi mà.”

Trình Tri Diên thẹn thùng: “Chị dâu đừng trêu em nữa.”

Trịnh Hồng Hà đáp: “Được , , nhắc chuyện nữa.”

Diệp Cẩm Lê chống cằm cô: “Lần đảo Quỳnh Châu thấy thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-485-qua-tu-phuong-nam.html.]

Tháng Trình Tri Diên đảo Quỳnh Châu để biểu diễn văn nghệ úy lạo trong vòng một tháng.

Trình Tri Diên: “Cũng tệ lắm, ở đó ấm áp hơn thành phố Vân Hòa nhiều. Ở bên đấy em chỉ cần mặc một cái áo đơn mỏng tang là , lúc nhiệt độ cao còn mặc áo ngắn tay chứ. Bà con cũng nhiệt tình lắm, bọn em diễn, còn tặng ít rau dưa củ quả.”

Chillllllll girl !

“Hơn nữa trái cây bên đó nhiều mà rẻ lắm, nhiều loại em thấy ở đây còn từng thấy bao giờ.” Nếu trái cây dễ hỏng thì cô thật sự mang một ít về.

Trịnh Hồng Hà ngạc nhiên: “Trái cây mà cũng rẻ á?” Trái cây ở chỗ các cô đắt đỏ bao nhiêu, ở quê chị cũng thế, dù chồng chị lương thấp nhưng cũng tiếc tiền dám mua nhiều, rốt cuộc chi phí sinh hoạt trong nhà cái gì cũng tốn kém.

Trình Tri Diên: “Bởi vì bên đó nhiều trái cây, nhiều hộ nông dân trồng ăn hết nên giá cả cũng hạ xuống. Như chuối tiêu , bên đó chỉ một hào một cân thôi.” Đây là giá mua trong tiệm, nếu tìm mua chui của nông dân thì còn rẻ một nửa hoặc hơn.

Các loại trái cây khác cũng rẻ hơn bên quá nửa.

Trịnh Hồng Hà trầm ngâm: “Không đều bảo đảo Quỳnh Châu nghèo lắm , chị em kể thấy cũng đến nỗi nào.” Trái cây bán rẻ như thế, nếu ở đây cũng giá đó thì ngày nào chị cũng mua về ăn.

Trình Tri Diên: “Trái cây rẻ là thật, nhưng nghèo cũng là thật.”

“Cuộc sống của dân bên đó như bên .”

“Trừ trái cây và hải sản rẻ thì cái gì cũng đắt, như thịt lợn thì đắt hơn bên tận ba hào.”

“Gà vịt cũng đắt hơn bên .”

“Sinh hoạt cũng bất tiện lắm, ngay cả trong thành phố cũng chỉ một ít cơ quan đơn vị và khu nhà xưởng là nước máy, mà cung cấp nước cũng định, thường xuyên cắt nước.”

“Khu vực điện cũng ít, mà điện đóm chập chờn, mất điện lắm.”

bên đó hải sản ăn, mấy loại cá biển tôm biển đắt, hương vị cũng ngon.”

Trịnh Hồng Hà: “Thế thì chị thấy vẫn là ở chỗ hơn.” Đảo Quỳnh Châu tuy trái cây rẻ, nhưng mấy thứ thiết yếu đắt, nhất là thịt và gạo. Trái cây thể ăn ít hoặc ăn, nhưng cơm thì mà nhịn .

Trình Tri Diên : “Em cũng thấy thế.” Bên đó tuy cảnh , nhưng bảo ở cả đời thì vẫn là thành phố Vân Hòa hơn. Hơn nữa quen của cô đều ở bên cả.

, em còn mang cho các chị ít đặc sản .” Suýt nữa thì quên mất chuyện chính.

“Cái gì đây? Ăn ?” Trịnh Hồng Hà cầm đồ vật lật qua lật xem xét.

Mấy thứ chị thấy bao giờ, nhưng qua cũng hấp dẫn phết.

Trình Tri Diên: “Đây là xoài sấy khô đóng túi của dân bản xứ , chua chua ngọt ngọt em thấy ăn ngon lắm, hợp khẩu vị các chị .” Lần đảo Quỳnh Châu ăn ít món lạ, cô mới phát hiện hóa đời còn nhiều loại trái cây đến thế.

 

[

Loading...