Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 489: Sự thật phơi bày]

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:32:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện Trần Xuân Quyên vô cùng đồng cảm như bản cũng , bởi vì bà cũng một đứa con gái bất hiếu y hệt. Từ khi xuống nông thôn, mỗi thư về cũng chỉ đòi hỏi, bao giờ nghĩ đến việc gửi cho gia đình chút gì, quả thực là nuôi ong tay áo.

“Cháu gái , cháu đừng , con gái bác đối với bác cũng khá .”

“Nó bao năm qua tuy về thăm bác, cũng cho bác tiền, nhưng bác cảm thấy trong lòng nó vẫn luôn nhớ thương bác.”

Trần Xuân Quyên: “Bác gái, bác đừng bênh cô nữa. Bác xem cô mặc gì, còn bác mặc gì?”

“Hơn nữa ngày thường bao giờ nhắc đến bác, chắc chắn là quên bác từ lâu .”

“Bác yên tâm, lát nữa sẽ đem chuyện xa của cô tuyên truyền cho , để bà con lối xóm xem cô rốt cuộc là loại nào, xem còn dám đối xử với bác như thế .”

Vương Đào Chi lặng lẽ nhếch môi, bà già hàng xóm cũng hữu dụng phết, diễn còn đạt hơn cả vàng thật.

Triệu Lệ Tú trực tiếp vung tay tát một cái bốp, thật đúng là tưởng bà là hiền lành dễ chuyện chắc. “Không tiếng thì bớt lo chuyện bao đồng .”

Trần Xuân Quyên ôm mặt tức đỏ mắt, giọng the thé: “Triệu Lệ Tú!”

Triệu Lệ Tú liếc bà một cái lạnh lùng: “Miệng thối thì đ.á.n.h răng nhiều , đừng ngoài phun châu nhả ngọc hại .”

“Cô là cái đồ bất trung bất hiếu mà còn cho ?”

Không từ lúc nào, cửa vây quanh sáu bảy đến xem náo nhiệt. Trong đó phần lớn là quan hệ khá với Triệu Lệ Tú, cho nên đối với chuyện họ đưa bất kỳ đ.á.n.h giá nào. Rốt cuộc so với đám lạ hoắc , họ chắc chắn nguyện ý tin tưởng Triệu Lệ Tú hơn.

Hơn nữa đám mặt ăn mặc rách rưới quá thể, quần áo chỉ rách mà còn bẩn thỉu, mốc meo, trông lôi thôi lếch thếch. Tuy nhà quê nghèo thật nhưng cũng đến mức nghèo kiết xác thế chứ. Nhà ai mà chẳng mấy bà con ở nông thôn, nhưng cũng ai như .

Đã thế, tuy bọn họ mặc đồ rách nhưng qua chẳng gầy gò chút nào, đặc biệt là bà chị dâu của Triệu Lệ Tú còn cả nọng cằm, béo thế thì giống nhà nghèo đói cho lắm.

Lúc , một bạn thiết với Trần Xuân Quyên bênh vực. Bà tiến lên vài bước, cạnh Trần Xuân Quyên, hùa theo: “Sự thật rành rành đấy, chẳng lẽ cô còn chối cãi ?”

“Cũng vì chúng là hàng xóm mới ý khuyên nhủ cô. Chuyện nếu tố cáo lên Hội Phụ nữ, cô xem cô phê bình kiểm điểm ?” Cha sai thì cũng là của con cái...

Chillllllll girl !

“Mẹ.” Diệp Cảnh Châu từ trong nhà bước . Ánh mắt lạnh lùng quét qua đám mặt. “Ai tố cáo lên Hội Phụ nữ?”

Người phụ nữ theo bản năng lùi một bước, ấp úng nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-489-su-that-phoi-bay.html.]

Bà cụ Triệu vươn đôi tay run rẩy kéo lấy Diệp Cảnh Châu: “Đây là cháu ngoại lớn của bà ? Bà ngoại lâu gặp cháu, để bà ngoại kỹ cháu nào.”

“Nghe cháu thương nên chuyển ngành về đây, vết thương khỏi hẳn ? Cháu phân về đơn vị nào thế?”

Triệu Lệ Tú hất tay bà cụ với vẻ ghét bỏ: “Được , con trai về quê thấy bà nhiệt tình thế , bây giờ giả bộ cái gì.” Triệu Lệ Tú đối với bà còn bất cứ tình cảm nào, kể cả hận cũng , chỉ còn sự chán ghét tột cùng.

Cho nên bà ngay cả diễn kịch cũng lười diễn. Bà đối với con gái ruột còn như thế thì đối với cháu ngoại .

Triệu Lệ Tú bao năm qua tin đồn nhảm nhí gì mà từng , lời khó đến mấy cũng lọt tai bà . Cho nên chút nghị luận nhất thời đối với bà chẳng là cái đinh gì.

“Cần lấy tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ cho bà xem ? Giấy trắng mực đen rõ ràng, còn cả dấu vân tay đấy.”

“Năm đó bà con lối xóm chứng vẫn còn sống sờ sờ đó, bây giờ bà đổi ý ?”

“Muốn đổi ý cũng , trả hai trăm đồng tiền đây.”

Đám xem náo nhiệt bắt đầu xôn xao bàn tán. “Giấy đoạn tuyệt quan hệ? Lệ Tú giấy đoạn tuyệt quan hệ á?”

bảo mà, như Lệ Tú thể mười mấy hai mươi năm về thăm nhà, hóa cắt đứt quan hệ .”

“Chính , uổng công còn thấy thương hại bà cụ đứa con gái bất hiếu, gả thành phố hơn hai mươi năm đường về nhà, hóa còn nguyên nhân sâu xa như .”

“Đã cắt đứt quan hệ còn đến đây lóc kể lể cái gì.”

“Lời cũng thể như , quan hệ huyết thống dễ dàng cắt đứt là cắt đứt , thế nào thì công sinh thành vẫn lớn hơn trời.”

Triệu Lệ Tú mặt vô cảm: “Năm đó bà nếu đưa hai trăm đồng thì sẽ bán cho gã điên đ.á.n.h ở làng bên để lấy tiền cưới vợ cho con trai quý hóa của bà, chuyện chắc bà quên chứ?”

“Nếu trai chạy vạy khắp nơi, vay mượn em bạn bè, dựa tay nghề săn b.ắ.n kiếm chút tiền chuộc , thì e rằng sớm mất mạng .” Tuy biểu cảm và giọng điệu của bà bình thản, nhưng ai cũng thể cảm nhận nỗi đau trong đó.

Vương Đào Chi thầm kêu . Rõ ràng bà Triệu Lệ Tú là lạnh lùng sắt đá thì nên diễn cái trò tình cảm , lẽ trực tiếp lăn ăn vạ cửa nhà cô , nhân cơ hội đưa yêu cầu. Nếu cô đồng ý thì đến tiệm cơm loạn, chờ cô nữa thì kiểu gì cũng lo liệu công việc cho con trai bà .

 

 

Loading...