Con gái bà trong chuyện ăn uống đúng là khiếu, bà dám khẳng định nếu nó thứ hai thì ai dám nhận thứ nhất. Cũng nhờ thế mà bà ké ít món ngon.
Triệu Vân Phàm quanh: “Biểu ca hôm nay nhà ạ?”
Triệu Lệ Tú lấy điểm tâm trong tủ : “Nghe bảo bên xưởng dệt chút việc cần xử lý.” Dạo công việc của con trai bà đúng là bận rộn thật.
Triệu Văn Thu cảm thán: “Biểu ca bận quá, chủ nhật cũng .”
Triệu Vân Phàm cầm một miếng bánh hạt dẻ nhét miệng, nhai lúng b.úng: “Quả nhiên lãnh đạo lớn cũng chẳng dễ dàng gì.” Thế nên thấy thợ kỹ thuật khi hạnh phúc hơn, lương cao mà lo nghĩ quá nhiều chuyện bao đồng.
Triệu Lệ Tú đon đả: “Văn Bân cũng ăn cháu, đừng khách sáo.”
Diêu Văn Bân ngẩng đầu, khẽ mỉm : “Vâng, cháu cảm ơn cô.”
Ăn xong chút điểm tâm, Triệu Vân Phàm chuẩn xưởng.
Triệu Lệ Tú ngạc nhiên: “Về ngay thế ? Cơm còn ăn, cũng kịp chuyện với cô câu nào.”
“Vừa nãy còn bảo cháu bận, hai em cháu đúng là kẻ tám lạng nửa cân.”
Triệu Vân Phàm giải thích vài câu, thấy cháu trai học kỹ thuật, Triệu Lệ Tú tươi rạng rỡ: “Vậy cháu mau về , phận đồ thì đừng để sư phụ đợi .”
Nói đoạn, bà đưa cho một túi nhỏ đựng quýt, một quả bưởi và ba cái bánh nhân thịt tự : “Cho sư phụ cháu hai cái, cháu một cái. Người bớt chút thời gian dạy bảo kỹ thuật cho thì chỉ ghi nhớ trong lòng mà còn thể hiện cho .”
Triệu Vân Phàm cảm thấy lòng ấm áp lạ thường, từ nhỏ đến lớn cô cô vẫn luôn đối xử với .
“Cố gắng mà học , cô với bố cháu đều mong cháu tiền đồ đấy.”
“ chuyện cũng vội , cứ từng bước một mà , một miếng thể béo ngay .”
Triệu Vân Phàm ôm đồ lòng: “Cháu hiểu cô ạ.”
Triệu Lệ Tú sang cháu gái: “Cháu cũng định về xưởng luôn ? Còn Văn Bân định về đại đội Hướng Dương ?”
Triệu Văn Thu: “Cháu về ngay ạ, ăn cơm xong cháu mới về, cháu ở đây trò chuyện với cô một lát.” Dù ở xưởng cũng chẳng việc gì .
Diêu Văn Bân phụ họa theo: “Buổi chiều cháu mới về ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-496-chuyen-cu.html.]
Triệu Lệ Tú vui vẻ: “Thế thì quá, cô đang lo ai chuyện cùng đây.”
Ba cô cháu bắt đầu chuyện trời đất, Diêu Văn Bân thỉnh thoảng cũng góp vài câu, thấy chút xa cách nào.
Mãi cho đến khi gõ cửa tìm Triệu Lệ Tú việc.
Diêu Văn Bân : “Em với nhà tình cảm thật đấy.”
Triệu Văn Thu vẻ mặt hạnh phúc: “Nhà em với nhà cô cô tình cảm vẫn luôn .” Bao nhiêu năm qua, cô từng thấy hai nhà to tiếng với bao giờ, lúc nào cũng bao dung và thấu hiểu cho .
Diêu Văn Bân chút ngập ngừng: “Anh một chuyện, nên hỏi ?”
Triệu Văn Thu nghiêng đầu: “Chuyện gì ạ?”
Diêu Văn Bân do dự vài giây mới mở lời: “Bác trai với cô cô em ruột đúng ?”
Chillllllll girl !
Triệu Văn Thu thẳng thắn đáp: “ , nhưng đôi khi quan hệ huyết thống cũng chẳng bằng tình nghĩa .” Bố cô là do Triệu lão bà t.ử nhặt ở đó về.
Hồi đó Triệu lão bà t.ử và Triệu lão gia t.ử kết hôn sáu năm mà mụn con nào, nên mới nhặt một đứa bé trai về nuôi, vốn hy vọng Triệu Trung Tường sẽ dưỡng già cho họ. Vì thế, tuy đối xử lắm nhưng ít ông cũng đ.á.n.h đập quá nhiều.
Ai ngờ khi nhặt Triệu Trung Tường về một năm thì bà m.a.n.g t.h.a.i và sinh hạ một con gái, chính là Triệu Lệ Tú. Con gái thì cũng thôi , vì chuyện dưỡng già vẫn trông cậy con trai. khi sinh Triệu Phúc Thụy thì chuyện đổi .
Chuyện cô cũng từ sớm. Hồi nhỏ luôn những lớn vô duyên cứ lải nhải bên tai cô, cũng khó. cô vẫn luôn coi Triệu Lệ Tú là cô ruột, coi Diệp Cẩm Lê và Diệp Cảnh Châu là em gái và trai ruột thịt của .
Vẻ mặt Diêu Văn Bân đột nhiên chùng xuống: “ , giống như hai trai ruột của đấy thôi, chẳng cũng vì cái công tác mà tranh giành đến sứt đầu mẻ trán đó . Bố cũng dần bỏ mặc khi xuống nông thôn.”
“Em vì thích em ?”
Không đợi Triệu Văn Thu trả lời, nhanh ch.óng tiếp lời: “Một là vì em là một cô gái , hai là vì gia đình em hạnh phúc khiến ngưỡng mộ.” Giọng điệu ôn nhu, trầm thấp, chân thành.
Nếu là đây, những lời Triệu Văn Thu chắc chắn sẽ thấy xót xa cho , nhưng lúc hiểu cô chẳng cảm giác gì. Cô cứ thấy lời của thấp thoáng ẩn chứa một ý đồ khác, chẳng lẽ cô trở nên đa nghi ? Triệu Văn Thu bắt đầu tự kiểm điểm .
Cô tin rằng dù lên thành phố việc thì quan hệ giữa hai cũng sẽ gì đổi, đến lúc thì kết hôn, sinh con. Biết đợt tuyển dụng, cũng thể thi đỗ lên thành phố, cuộc sống của hai sẽ ngày càng hơn.
Tất nhiên, cô sẽ lấy chuyện phiền cô cô em Cẩm Lê. Trong chuyện cô rạch ròi, cô thể nhận sự quan tâm của họ dành cho , nhưng thể yêu cầu họ đối xử với cả khác.