Diệp Cẩm Lê: “Hào phóng ạ?”
“Dù vì con thì cũng vì cháu ngoại ngoan, cháu ngoại gái ngoan của chứ.” Nói bà sờ sờ bụng con gái, dịu dàng : “Bà ngoại đúng nào.”
Diệp Cẩm Lê khóe miệng nở nụ nhàn nhạt: “Vậy con xem như sớm hưởng phúc mà đứa bé mang cho con ?”
Triệu Lệ Tú ngước mắt về phía cô: “Đó cũng là.”
Diệp Cẩm Lê khóe môi cong lên một độ cong nhỏ, đôi mắt trong veo như lưu ly chợt lóe lên ý : “Mẹ ơi, con bây giờ tính là đang ăn bám cha ạ?”
Triệu Lệ Tú: “Ăn bám cha ?” Bà cân nhắc ý nghĩa của từ một chút, con gái bà cứ liên tục tuôn quá nhiều từ ngữ mới mẻ, nên bà cũng dần dần mò cách để hiểu những từ kỳ lạ .
Bà suy tư một lát, cũng đại khái hiểu ý nghĩa của từ . Diệp Cẩm Lê còn tưởng bà hỏi “ăn bám cha ” là ý gì cơ.
Kết quả giây tiếp theo bà liền mở miệng : “Chỉ cần già còn đời thì con cứ việc ăn bám thoải mái.” Bà cố gắng việc vì con cái sống hơn , cho nên chỉ cần bà còn thế giới một ngày, con gái bảo bối của bà sẽ luôn yêu thương.
Diệp Cẩm Lê bỗng nhiên cảm thấy mắt nóng nóng, cô dang tay ôm chầm lấy Triệu Lệ Tú: “Mẹ đối với con thật , kiếp con cũng con gái của .”
Triệu Lệ Tú thật sự là một , luôn đặt con cái lên hàng đầu, cũng sẽ tôn trọng ý kiến của các cô. Tuy rằng đôi khi sẽ cố chấp với ý kiến của , nhưng nếu xác định là sai thì còn sẽ tự kiểm điểm .
Cô nghĩ, tuy đời cô và cha tình cảm đều lắm, nhưng đời thể một ruột như Triệu Lệ Tú thật sự là vô cùng hạnh phúc và may mắn.
Ý trong mắt Triệu Lệ Tú sắp tràn ngoài, nhưng ngoài miệng : “Kiếp cũng dám con nữa, đời đủ .”
Diệp Cẩm Lê cũng bà là khẩu xà tâm phật, “Vậy kiếp con gái con , con nhất định sẽ đối xử với thật .”
Nếu thật sự chuyện đầu t.h.a.i chuyển thế , thì Triệu Lệ Tú con gái cô cũng . Cô cũng thử xem cảm giác nuôi lớn một là như thế nào, cũng thể cơ hội như .
Tuy cô ký ức đời , nhưng ấn tượng về việc xuống địa ngục gặp Diêm La qua cầu Nại Hà, lẽ là quên, lẽ là .
Bất quá cô cảm thấy khi c.h.ế.t hẳn là còn sẽ sống , nếu thì giải thích sự tồn tại của cô.
Triệu Lệ Tú khẽ chọc chọc đầu cô: “Con đúng là nghĩ ghê.”
Diệp Cẩm Lê đôi mắt đen láy cụp xuống, thầm: “Có ạ?”
Triệu Lệ Tú chọc chọc đầu cô: “Con mơ quá! Đời là con, kiếp cũng chỉ thể là con thôi.”
Diệp Cẩm Lê đôi mắt sáng lấp lánh vì ý : “Nga.” Cô cảm thấy con gái thể hạnh phúc hơn nhiều.
“Vân Phàm, đây là của con và Văn Thu.” Triệu Lệ Tú cầm hai túi đồ vật khác , đây đều là những món bà , mỗi một phần.
Dù là để lấp đầy bụng khi đói ăn vặt đều khá .
Triệu Vân Phàm bước lên : “Con cũng phần ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-501.html.]
Triệu Lệ Tú hừ một tiếng: “Chẳng lẽ cô con bất công quá ?”
Triệu Vân Phàm sờ sờ mũi: “Đương nhiên , cô cô đối với chúng con nhất.”
“Không nên để lâu, ăn hết trong vòng năm ngày, bằng ăn hỏng bụng thì lợi bất cập hại.”
“Con đưa đồ cho Văn Thu thì nhớ với nó một chút.” Vừa Văn Thu vội, mấy món bà còn nướng xong.
Bà vì những lời với con gái ư, bởi vì bà con gái tham ăn của bà hai ngày là xử lý xong hết , căn bản cần bà dặn dò.
“Mẹ, , chúng con về đây.”
“Được, Vân Trạch lái xe cẩn thận một chút nhé.”
Cố Vân Trạch là mượn xe của quân đội ngoài, nên các cô đưa Triệu Vân Phàm đến xưởng mới lái xe về quân đội.
Hôm nay nhiệt độ khí thấp, lúc còn lất phất mưa nhỏ.
Diệp Cẩm Lê ở ghế phụ, vui vẻ quên trời đất bắt đầu bóc quà nhận , một loại niềm vui như bóc hộp mù .
“Mắt của con cũng tệ.” Anh cô tặng là một chiếc khăn quàng cổ len lông cừu màu trắng gạo, hoa văn hình thoi, phía còn tua rua, trông giản dị mà hào phóng.
Cô quàng một vòng lên cổ, chiếc khăn sờ lên thấy mềm mại, quàng cổ thoải mái.
Cố Vân Trạch ở ghế lái, liếc mắt một cái bằng khóe mắt, yết hầu lên xuống, giả vờ lơ đãng hỏi: “Vậy của thì ?”
Diệp Cẩm Lê đôi mắt chớp chớp: “Anh tặng cái gì nhỉ, con nhận nhiều đồ quá con quên mất .”
Cố Vân Trạch: “……” Anh nghiêng đầu, ánh mắt đầy u oán cô một cái.
Chillllllll girl !
Diệp Cẩm Lê chằm chằm một cái: “Anh lái xe cẩn thận , mạng vợ và con đều trong tay đấy.”
Cố Vân Trạch: “Không gì khác ?” Giọng mang theo một nỗi tủi khó hiểu.
Diệp Cẩm Lê giả vờ suy tư một lát, giữa lúc đang mong chờ thì : “Nga, con đột nhiên nhớ quà tặng , thật con thấy tặng mới là nhất!”
Lông mày Cố Vân Trạch giãn , lúc mới hài lòng cong môi một chút. “Sang năm sẽ tặng em một món quà hơn.”
Trưa nay tan ca, hai chị em cùng ăn bữa cơm chiều. “Hôm nay , trông vẻ thất thần.”
Triệu Văn Thu chớp chớp mắt: “Có ạ?”
“Có chứ, , vấn đề công việc vấn đề tình cảm?”