Đây chính là nhà của cô , vĩnh viễn đều chỉ lời ngoài miệng.
Hiện tại càng là đến một câu lời cũng .
Mẹ Hoàng tiếng của cô cho kinh sợ, con bé là điên chứ, điên thì cũng về với mới điên chứ, nó hiện tại biến thành bộ dạng như thì khác nào còn để mắt tới nó.
Hoàng Xuân Yến thật sâu một cái về phía đoàn đón dâu xa.
Cô đột nhiên nhớ đến những điều của Lý Hoành Binh.
Cho dù hai năm mang thai, cũng chỉ miệng chứ hề đề cập đến chuyện ly hôn với cô, mỗi tháng còn cho cô tiền tiêu vặt.
Cuộc sống như đều là nhà đẻ của cô hỏng.
*
“Cậu ngã?” Lông mày Diệp Cẩm Lê nhíu c.h.ặ.t. “Tình hình thế nào ạ?” Vẻ mặt nghiêm túc như chắc chắn va chạm đơn giản.
Triệu Lệ Tú mặt đầy u sầu: “Mẹ cũng rõ lắm, mợ con lúc đang ở bệnh viện.” Lúc bà đến bệnh viện thì vẫn còn đang phẫu thuật, bên đó nhất thời nửa vời kết thúc nên bà vội chạy đến xưởng may bên thông báo , một khác trong thôn thì gọi hai cả.
Dù chuyện lớn như Văn Thu và Vân Phàm .
Đang thì Triệu Văn Thu và Triệu Vân Phàm vội vàng chạy tới.
Hai giọng nôn nóng đồng thời mở miệng: “Cô cô, ba con thế nào ạ.”
Mấy vội vàng đến bệnh viện.
Ngoài cửa phòng phẫu thuật, Tạ Lệ Anh hai tay nắm c.h.ặ.t n.g.ự.c khẽ run rẩy, ánh mắt bà thường xuyên chằm chằm về phía phòng phẫu thuật, lộ vẻ sợ hãi nhè nhẹ.
Triệu Văn Thu mắt đỏ hoe chạy tới, giọng chút khàn khàn: “Mẹ, đây là chuyện gì ạ.” Ba con đang yên đang lành ngã chứ.
Tạ Lệ Anh nức nở , giọng còn mang theo sự áy náy mà nức nở : “Đều tại .”
“Nếu mấy ngày cứ nhắc mãi ăn món ăn hoang dã, thì cũng sẽ lên núi và càng sẽ thương.”
Diệp Cẩm Lê nắm bắt trọng điểm: “Bị ngã núi ?” Cậu cô kỹ năng săn b.ắ.n thuần thục, quen thuộc với những ngọn núi gần đó, theo lý mà thì nên xảy loại t.a.i n.ạ.n .
Tạ Lệ Anh mắt đỏ hoe gật gật đầu: “Chiều hôm qua lên núi dạo, trời tối mà vẫn thấy bóng dáng con, khi đó liền cảm thấy bên đó chắc chắn vấn đề gì đó.”
“Không ngờ thật sự là…” Câu tiếp theo bà nữa.
Ngày hôm qua Triệu Lệ Tú mãi đến gần 7 giờ tối vẫn thấy Triệu Trung Tường liền tự đến ngọn núi gần đó tìm, nhưng đến bóng cũng thấy.
Lúc bà liền dự cảm chắc chắn xảy chuyện.
Vội vàng đến nhà đội trưởng đại đội chuyện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-505.html.]
Sau đó hơn nửa thôn cầm đuốc cùng tìm, mãi đến sáng nay mới một thanh niên trí thức trong thôn phát hiện.
Khi phát hiện, Triệu Trung Tường ngất xỉu bên một gốc cây, khắp nơi đều là vết m.á.u trầy xước, đầu cũng đập vỡ, trong thôn liền vội vàng đưa đến bệnh viện.
Bởi vì mấy ngày vẫn luôn trời mưa, đều là do đường trơn trượt chân.
Cũng may là vận khí , một gốc cây chắn một chút, bằng nếu rơi xuống tảng đá phía thì thật sự mất mạng.
Diệp Cẩm Lê trong lòng chút nghi hoặc nhưng vẫn là tạm thời chôn c.h.ặ.t trong lòng, lúc trọng điểm là vết thương của cô.
Lúc vợ chồng Triệu Dương cũng đến.
Cửa phòng phẫu thuật mở , Triệu Vân Phàm liền lập tức xông lên hỏi thăm tình hình cụ thể, khi nguy hiểm đến tính mạng, trái tim treo lơ lửng lúc mới buông xuống hơn nửa.
Chân và tay Triệu Trung Tường đều gãy xương, chân trái còn cành cây đ.â.m , nhiều vết thương. May mắn não bộ chỉ là vết thương ngoài da, m.á.u bầm, bằng cái mạng thật sự chắc giữ .
Ngày hôm phẫu thuật Triệu Trung Tường mới tỉnh .
Anh ho khan vài tiếng, vợ với đôi mắt sưng húp vì , còn trấn an : “Khóc cái gì, đây vẫn sống , khụ khụ.”
Tạ Lệ Anh một tay lau sạch nước mắt mặt, kéo chăn cho : “Anh đừng chuyện, bác sĩ đều nghỉ ngơi cho .”
Triệu Trung Tường: “ bây giờ cơ thể mà, khụ khụ, bây giờ thể xuất viện . Ở bệnh viện tốn nhiều tiền lắm, còn bằng về nhà.”
Anh nhúc nhích liền đau đến nhe răng trợn mắt.
Chillllllll girl !
Tạ Lệ Anh xụ mặt giả vờ giận dữ , giữ c.h.ặ.t : “Đều nghỉ ngơi cho , đừng lộn xộn, thật sự coi cơ thể là cơ thể .”
“Tốn thêm chút tiền t.h.u.ố.c men thì chứ, mạng quan trọng tiền quan trọng?”
Triệu Dương: “Ba, đúng, con bấy nhiêu năm cũng để dành chút tiền, ba cứ yên tâm dưỡng bệnh, tiền t.h.u.ố.c men bên cần lo.”
Tạ Lệ Anh: “Đâu còn cần tiền của con, con tiền mà.” Con trai bây giờ gia đình nhỏ, trong tình huống cần thiết bà cũng phiền .
Triệu Trung Tường: “Khụ khụ đúng , con và trong tay còn tiền mà.”
Tạ Lệ Anh trừng mắt sang: “Anh còn nữa.” Người sắp ho c.h.ế.t mà vẫn cứ chuyện.
“Được , tiếp tục .”
“Đại nạn c.h.ế.t ắt hậu phúc, bây giờ vẫn , em cũng vui vẻ lên .”
Anh gặp t.a.i n.ạ.n lớn như bà thể vui vẻ lên