Chỉ là hai đều cùng một chiến tuyến, khi đối mặt với kẻ thù chung thì quan hệ cũng sẽ mật hơn chút.
Lúc Lý Thanh Thanh mười mấy tuổi, cô vẫn chút ghen ghét Lý Hoành Binh.
Chỉ bởi vì là con trai, nhà cửa và tiền bạc trong nhà đều là của . Bất quá khi cô những giấc mơ tiên tri thì liền còn ý tưởng đó nữa.
Bởi vì cô phát hiện, nếu chỉ chăm chăm chút tiền cùng hai gian phòng nhỏ bé thì chẳng khác nào ếch đáy giếng.
Chờ quốc gia điều chỉnh chính sách kinh tế, tình thế xã hội sẽ đổi nghiêng trời lệch đất.
Cô về chính là sẽ ở biệt thự lớn, chút tiền tiết kiệm và căn nhà nhỏ cô thật đúng là để mắt.
...
Chạng vạng, Diệp Cẩm Lê tan tầm về tới nhà.
Cố Vân Trạch hỏi: “Cậu thế nào , đỡ hơn chút nào ?”
Diệp Cẩm Lê đáp: “Bác sĩ vết thương của khôi phục khá , chân cũng vấn đề gì lớn, một tuần nữa là thể xuất viện.”
“Bất quá về nhà còn dưỡng thêm hai tháng, trong thời gian việc nặng.”
Cố Vân Trạch gật đầu: “Thương gân động cốt một trăm ngày, chỉ cần chân di chứng gì là .”
Diệp Cẩm Lê thở dài: “Em chỉ lo chịu yên thôi.” Cậu của cô là tham công tiếc việc, ngày thường công điểm luôn là xong sớm nhất, về đến nhà cũng thích nhàn rỗi, lên núi đốn củi thì cũng đất phần trăm trồng rau cỏ.
Ngoài còn học chút kỹ thuật của một thợ mộc trong thôn, tuy rằng học tinh, nhưng mấy thứ như ghế, bàn linh tinh vẫn , cho nên đồ gia dụng đơn giản trong nhà đều là do tranh thủ lúc rảnh rỗi .
Cố Vân Trạch trấn an: “Yên tâm , trong nhà còn mợ mà.”
“Cậu cũng giống , đều là sợ vợ.”
Chillllllll girl !
Diệp Cẩm Lê liếc mắt : “Em thấy vẻ gì là sợ em.”
Cố Vân Trạch : “Chuyện quá rõ ràng ?”
“Ăn cơm , kẻo đồ ăn nguội mất.” Nói đẩy đĩa thức ăn đến mặt Diệp Cẩm Lê.
“Uống chút canh cá trích nấu đậu hủ em.”
Diệp Cẩm Lê cầm muỗng múc một ngụm, ngước mắt : “Anh nhờ nấu riêng ?”
Cố Vân Trạch: “Không , đây là chị Trịnh hàng xóm mang sang.”
Diệp Cẩm Lê: “Thảo nào em thấy hương vị chút giống, uống một ngụm , cũng tươi lắm.”
Cố Vân Trạch lắc đầu: “Người cố ý mang sang cho em tẩm bổ đấy.”
Diệp Cẩm Lê cong cong môi: “Anh uống thì em đành độc hưởng .”
Cố Vân Trạch chằm chằm nụ của cô, đáy mắt nhộn nhạo sự nhu tình tan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-509-chuyen-nha-va-tin-vui.html.]
Uống xong chén canh, Diệp Cẩm Lê đẩy cái chén sang một bên bắt đầu ăn cơm: “Vân Trạch, xem đời loại t.h.u.ố.c nào mê hoặc tâm trí ?”
Cố Vân Trạch dừng đũa: “Mê hoặc tâm trí?”
“Sao tự nhiên em hỏi cái ?”
Diệp Cẩm Lê chút để ý gõ gõ mặt bàn: “Em vẫn cảm thấy chuyện ngã kỳ quặc.”
“Rõ ràng là đường núi quen thuộc nhất, kết quả xảy chuyện.”
“Hơn nữa , hôm đó em hỏi vì rõ con đường nguy hiểm mà vẫn , suy nghĩ một chút nhớ rõ. Có kỳ quái ?”
Cố Vân Trạch gắp cho Diệp Cẩm Lê một miếng thịt: “Tai nạn sở dĩ gọi là t.a.i n.ạ.n chính là vì tính xác định của nó.”
“Bất quá em nhớ rõ, điểm xác thật chút vấn đề.”
“ vấn đề cũng thể giải thích hợp lý. Ngày mưa trong rừng thể hình thành chướng khí, dẫn tới phương hướng cảm của con trở nên mơ hồ, đồng thời cảm giác lực cũng sẽ giảm xuống, đây khả năng chính là nguyên nhân nhớ rõ.”
Cố Vân Trạch giơ tay xoa xoa đầu Diệp Cẩm Lê: “Được , đừng nghĩ chuyện nữa, thể vấn đề lớn là .”
Diệp Cẩm Lê gật đầu ứng thanh: “Vâng.”
...
Bước tháng Chạp âm lịch, thời tiết càng thêm lạnh giá.
Diệp Cẩm Lê vốn định chờ t.h.a.i bảy tám tháng mới tìm , nhưng bởi vì nặng nề, thời tiết lạnh nên cô quyết định tìm sớm hơn.
Năm nay là một mùa đông khắc nghiệt, gió lạnh thấu xương, Diệp Cẩm Lê cũng vác cái bụng to chen chúc xe buýt .
Hơn nữa nhiệt độ thấp, ven đường dễ đóng băng trơn trượt, Cố Vân Trạch cũng lo lắng vấn đề an của vợ. Ngày thường ngã thì cũng thôi, nhưng m.a.n.g t.h.a.i mà ngã thì chính là đòi mạng, Diệp Cẩm Lê cũng quý trọng cái mạng nhỏ của .
Vị trí của cô yêu cầu chút văn hóa và năng lực, cho nên cô tìm một quân tẩu trẻ tuổi cũng ở trong khu gia thuộc. Cô mới đến tùy quân mấy tháng , bằng cấp ba, chữ , hành văn cũng tồi.
Diệp Cẩm Lê bắt đầu an tâm ở nhà dưỡng thai.
Người là do Trịnh Hồng Hà đề cử, đó lúc Hội Phụ nữ bận rộn, cô qua giúp vài ngày nên hai quen .
Công việc bàn giao xong xuôi, Diệp Cẩm Lê liền ru rú trong nhà, nếu cần thiết thì tuyệt đối ngoài.
Tuy rằng khỏi cửa nhưng mỗi ngày cũng náo nhiệt, hàng xóm Trịnh Hồng Hà cùng Trình Tri Diên thường thường sẽ qua xâu chuỗi cửa nhà, Hứa Sáng Tỏ cùng Triệu Văn Thu lúc nghỉ cũng sẽ ghé qua bên .
Tháng tầng lầu của các cô thêm một chuyện vui, Trình Tri Diên mang thai.
Trịnh Hồng Hà tính toán ngày tháng cho cô : “Vậy hẳn là dự sinh tháng 10, lúc muộn hơn Tiểu Lê bốn tháng.”
Trình Tri Diên gật gật đầu: “Ừ, bác sĩ ngày dự sinh là trung tuần tháng 10.”
[